Thiếu nữ cũng chưa từng nghe bài hát về cầu bà ngoại này.
"Thế sao cô lại chọn tên như thế?" thiếu niên hỏi khi hát xong.
Cô gái nghĩ ngợi một hồi rồi lắc đầu, "Lâu quá, quên mất rồi. Chắc là họ đặt ngẫu nhiên cho tôi thôi."
Tự nhiên lý thuyết xác suất kỳ lạ lại hoạt động, nó khiến cho vũ trụ sinh ra nguyên tử hydro, mười nghìn hạt xúc xắc tung lên đều ra mặt lục, nó làm nhân loại ra đời rồi tuyệt diệt, để tàu vũ trụ khởi hành một trăm năm lại trở về điểm xuất phát.
Cũng khiến cho tên gọi của cô gái xuất hiện trong một bài đồng dao.
Cô ta ngâm nga theo giai điệu thiếu niên vừa hát, "Cũng hay nhỉ."
Chèo là chèo, chèo về cầu bà ngoại.
Sau 18 tiếng, họ trở về tàu vũ trụ, tiếp tục làm công việc thăm dò toàn bộ quả đất. Dù mực nước biển lên cao đã nhấn chìm nhiều vùng lục địa nhưng hành tinh màu xanh này vẫn còn nguyên sáu trăm triệu km2 lãnh thổ. Cuộc thăm dò của họ kéo dài hơn mười năm, cho đến năm thứ mười lăm thì Ngoại Bà Kiều phát hiện ra một vùng lòng chảo.
Thiếu nữ, không, giờ đã là một người phụ nữ trưởng thành chỉ một tọa độ trên màn hình 3D, "Máy dò đã quét vị trí này rất nhiều lần mà không phát hiện được gì, thế mà cái thiết bị cảm ứng cổ lỗ sĩ tiền thân của người nhân tạo mà cậu moi được trong kho lại bắt được tín hiệu ở đó. Tín hiệu yếu lắm nhưng cũng đáng để thử."
Người nhân tạo vẫn trong hình hài thiếu niên như trước đang bận pha chế thứ gì đó trên bàn, đáp, "Hiểu rồi, mai xuất phát được không?"
"Thôi đừng cố nữa, cậu vầy cái công thức ấy bao nhiêu năm rồi." Ngoại Bà Kiều lừ mắt, "Cái món chứa carbonate đó uống ngon vậy hả? Nhà ấm có được mấy ô đất trồng cây mà cứ nhất định phải trồng cà phê mới chịu."
"Cô chẳng hiểu gì cả." thiếu niên lý luận rất hùng hồn, "Cocacola muối là nước thánh, chữa được bách bệnh."
"Thánh cái tổ cha cậu ấy. Đống nước thải cậu chế ra chỉ đáng dùng để chùi cầu tiêu." Ngoại Bà Kiều cho nó một đạp, "Đi nhanh, ngay và luôn."
Thiếu niên lảo đảo suýt ngã vì một cước của cô ta, "Năm nay cô hai tám rồi phải không Ngoại Bà Kiều? Cô sắp mãn kinh phải không?" nói xong là bị đuổi đánh cho chạy trối chết, "Đừng đánh đừng đánh! Anh đây vừa đổi xác rồi, đánh cho sưng tay hay gì!"
Những năm này họ sống bên nhau càng lúc càng thân thiết, chẳng có hệ thống xã hội, người nhân tạo không biết một cô gái ngoài hai mươi tuổi nên như thế nào, nhưng nó dám chắc không thể giống như Ngoại Bà Kiều. Đầu tóc mười ngày nửa tháng không gội, lúc nào cũng tất bật lên trời xuống đất như bà khùng chẳng biết kiêng nể gì ai.
Cô gái mặc đồ bảo hộ rồi cùng thiếu niên vào máy lơ lửng. Tiền Đa Đa huých Triệu Một Hữu đang ngủ vắt lưỡi dậy, "Dậy đi, họ sắp rời tàu rồi."
"Hở?" Triệu Một Hữu ngơ ngác choàng dậy, nước miếng anh chảy ướt cả vai áo Tiền Đa Đa, "Bao lâu rồi anh?"
"Mười lăm năm rồi."
Triệu Một Hữu tỉnh ngay tức khắc, "Em ngủ lâu thế á?"
"Không phải hoảng, tốc độ thời gian của chúng ta không giống họ thì phải." Triệu Một Hữu ngủ lâu quá tê cả chân, anh đứng lên thì suýt ngã may được Tiền Đa Đa đỡ kịp, "Họ sắp xuống mặt đất rồi, anh cảm thấy lần này có thể phát hiện được gì đấy."
Mười mấy năm qua hai người ở trên tàu vũ trụ tìm kiếm khắp nơi mà không có thành quả gì, thậm chí họ còn không tìm được một vùng đất nào thích hợp để cư trú và xây dựng lại nền văn minh trên bề mặt cằn cỗi này. Ngoại Bà Kiều đã bắt đầu cân nhắc việc chuyển sang một hành tinh khác.
Nhưng Triệu Một Hữu không để ý đến việc đó lắm, anh đang nhìn chất lỏng màu nâu đỏ được pha chế dở dang trên bàn thí nghiệm, "Ơ kìa, nó vẫn chưa chế ra được Cocacola muối à?"
Trong kho dữ liệu của phi thuyền này cũng không có công thức pha chế Cocacola muối, chỉ có mấy phần ăn dạng phân tử của hiệu M bảo quản trong những cái lon nhỏ bằng nắm tay ở kho hàng, sau khi hâm nóng chúng sẽ phình ra thành một phần thức ăn nhanh cực kỳ phong phú. Người nhân tạo tình cờ tìm được chúng, và sự thật chứng minh thứ sản phẩm quá đát này gây nghiện dã man, thiếu niên ăn rồi nhớ mãi không quên được, nó quyết tâm phải điều chế ra được món ăn y hệt.
"Sắp rồi." Tiền Đa Đa nói, "Hai năm trước nó đã làm được một phần gà rán rất thành công, Ngoại Bà Kiều ăn rồi khen ngon lắm."
"Thế sao nó vẫn còn chế gà rán nữa?" Triệu Một Hữu chỉ chai dầu ăn còn một nửa trên bàn thí nghiệm.
"Anh cũng không hiểu." Tiền Đa Đa cũng hơi hoang mang, "Lúc ấy nó bảo cái gì mà vị này là vị của ông Ken (1) chứ không phải hiệu M."
Họ đi theo cô gái và thiếu niên xuống mặt đất, máy lơ lửng đáp xuống một nơi giống lòng chảo, họ đi trong dãy núi rất lâu rồi cô gái đột nhiên dừng bước, "Đến rồi."
Nơi này là một vùng đồi núi rất bình thường, phía xa có vách đá, không thấy gì kỳ lạ. Ngoại Bà Kiều nhìn chăm chú số liệu trên thiết bị cảm ứng rồi vẫy tay với thiếu niên, "Đúng là đây, tọa độ 29753, hạ rìu phá núi xuống đi."
Một chuỗi số liệu xuất hiện trên kính của người nhân tạo, có một điểm đen lóe lên phía chân trời, một cái bọc khổng lồ bay đến rồi ngừng lại, khi đáp đất nó tự động bung ra, gió lớn thổi tung cát đá, tiếng nện ầm ầm như có hàng vạn vó ngựa phi.
Triệu Một Hữu và Tiền Đa Đa thấy một cỗ máy rất lớn, họ chưa từng gặp loại máy móc này ở Đại Đô Thị, nó trông như một trong mười tám loại binh khí thần hay gặp trong cổ tích. Người nhân tạo thao tác điều khiển trên màn hình ảo, sau khi mã lệnh được nhập vào, cỗ máy bắt đầu hoạt động rất trơn tru.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!