Chương 2: Não

Sau khi nhận cái đầu đĩa Triệu Một Hữu cũng bắt đầu suy tư.

Giờ là thế kỷ 25, một món đồ cổ từ ba trăm năm trước mấy khi được bảo quản tốt như thế này nhỉ?

Anh biết nhỏ em mình thi thoảng cũng hành động khác người lắm, nhưng chẳng sao, tầng đáy này thiếu gì người điên, nếu không chính phủ đã chẳng tốn tiền xây cả một cái bệnh viện tâm thần. Nhiều khi triệu chứng bệnh không rõ ràng lắm bệnh viện còn không chịu nhận ấy chứ. Cũng có người bệnh mà triệu chứng là "quá bình thường". Tức là tác phong người ta không thể hòa hợp được với lối sống của dân cư khắp tầng này, thế là họ bị người khác coi là dị đoan, thậm chí họ còn chủ động xin vào nằm viện.

Đều là để sống sót, để kiếm miếng cơm ăn, không có gì đáng xấu hổ.

Xét cho cùng thế nào là bình thường, thế nào là điên… bình thường chẳng qua là cách điên duy nhất được chấp nhận mà thôi.

Công việc ở viện tâm thần lẫn hàng thịt đều rất bận rộn, Triệu Một Hữu cắm đầu làm rồi cũng quên béng câu chuyện đầu đĩa kia. Anh biết nhỏ em anh hơi bất thường rồi, mà nói thẳng ra đứa con nít nào trong mắt người lớn chẳng bất thường.

Tuổi dậy thì ấy mà.

Có khi một ngày nào đấy con bé lại lôi trong tủ âm tường ra một con mèo bơ CATO (1) biết bay cũng nên.

Dạo này nhiều việc nên hiếm lắm mới có một hôm Triệu Một Hữu không phải tăng ca để rảnh rỗi đến rạp hát chơi. Rạp hát của tầng 33 là rạp xịn nhất tầng đáy, thậm chí danh tiếng của nó vang lừng khắp Đại Đô Thị. Khác với tầng giữa và tầng thượng, nơi sân khấu kịch, rạp chiếu phim và nhà hát tách bạch hẳn hoi thì ở dưới tầng 33 này các loại rạp xáo xào thành một nồi lẩu thập cẩm, thôi thì loạn tùng bậy đằng kia anh múa bên đây tôi ca, tất cả chen chúc trong một bãi đỗ xe bỏ hoang.

Cũng chẳng sân khấu nào có tên, nhắc đến người ta chỉ dùng hai chữ "rạp hát" mà thôi.

Đến ngoài cửa, đầu tiên anh đưa mắt xem bảng ghi tiết mục trong ngày, trên tấm bảng đèn màu nhấp nháy có mấy dòng theo lối chữ triện, nguyên một vở tuồng pho (2), diễn chính hôm nay là người quen của anh, đóng được cả vai lão sinh lẫn vai hề, bữa nay người ta hóa thân thành Tế Công.

Triệu Một Hữu đến muộn nên không kịp mua vé, thế là anh quen chân lẻn luôn vào hậu trường.

Anh là khách quen lại được cái thầy yêu bạn mến nên đi đến đâu cũng có người chào hỏi. Khu hậu trường này được dựng tạm bợ từ cổng chào, không khí sặc mùi phấn son và khói thuốc, váy dài treo hàng dãy, phía sau nữa là phòng thay phục trang. Có cô em gái nhảy chạy sô thò đầu ra dưới một đống váy vóc tua cờ, tóc vàng mắt xanh, ẻm nhìn anh cười rồi xổ một tràng tiếng Trung lơ lớ sai tá lả, gì mà Tây Thi đến đúng lúc quá, khóa váy sau lưng em bị kẹt rồi giúp em một tay nào?

Cuối cùng may có Vai Chính sắp lên sân khấu xuất hiện cứu được anh, lúc này mặt anh ta đã bôi màu đỏ, chưa bắt đầu diễn đã nốc rượu rồi, anh ta vừa nhìn anh vừa nấc cụt: "Khỏi cảm ơn, nay hết chỗ rồi, muốn xem ké thì rúc tạm sau tấm bình phong đi."

Sau tấm bình phong là chỗ ngồi của ban nhạc, Triệu Một Hữu nghe thế thì hiểu ngay, "Không sợ em chơi lệch nhịp ạ?"

"Ai rớt nhịp cũng không phải anh đây." Anh chàng lắc lắc cái quạt hương bồ rồi đi mất.

Đúng là Triệu Một Hữu biết chơi đàn dây thật, hồi đó anh tập hoài tập mãi cũng nắm được chút ngón nghề. Anh ung dung ngồi trong hậu trường nghe tiếng chiêng trống cả buổi đến khi bên ngoài hát đến lớp kịch thứ tư, đoạn này là đang cúi mình mời trà thầy kéo nhị thay cho điệu hát Tứ Cảnh dạo đầu.

Người đóng vai Tế Công chính là Vai Chính, anh ta lên sân khấu trong một bộ áo dài vá chằng vá đụp, chưa cất tiếng khán giả bên dưới đã hoan hô. Sau mấy tiếng thét dài, lúc nghe đến đoạn xướng "Khùng khùng điên điên, ta khùng khùng điên điên~" Triệu Một Hữu cũng phì cười sau tấm bình phong. Vai Chính trắng trẻo phì nhiêu quá, vào vai thầy chùa đúng là hơi bị thừa dinh dưỡng, đã thế hai má anh ta còn bôi đỏ chót trông cứ như quỷ say rượu.

Nhưng được cái giọng cũng dày dặn, trông thì ngược đời mà hóa ra lại rất ra dáng hòa thượng giả điên không cữ rượu thịt.

Kịch bế mạc xong Triệu Một Hữu và Vai Chính cùng ra cổng sau ăn khuya, hai thằng bao nguyên một xe đồ nướng, gần một trăm xiên thịt rắc đầy bột ớt, thì là, mật ong, hạt tiêu và tương mơ, hạt vừng. Nhưng Triệu Một Hữu chỉ uống rượu chứ không động đũa bởi vì đằng nào anh cũng giành ăn không lại với Vai Chính, "Quý Phi ơi, tháng này anh lại lên mấy cân rồi?"

Vai Chính lúc này còn chưa tẩy trang, lò than hun lên làm mặt anh ta càng đỏ ửng. Rõ là anh ta đói ngấu rồi nên vừa nhai nhồm nhoàm dầu mỡ vừa lúng búng đáp: "Gầy mất hơn cân rưỡi."

"Úi giời, ghê vậy sao." Triệu Một Hữu cười há há, "Thế thì phải cạn một chén nào."

Hai thằng chạm cốc, Vai Chính uống ực một hơi cạn sạch rồi khà một tiếng, xong anh ta lớn tiếng hỏi giữa tiếng nướng thịt xèo xèo: "Mày mang thuốc không đấy?"

"Có đây, huyết áp tiểu đường." Triệu Một Hữu móc ra một cái hộp nhôm, "Đủ dùng ba tháng…"

Anh chưa nói hết câu Vai Chính đã giằng cái hộp, anh ta còn chẳng thèm nhìn mà mở nắp đổ ra một vốc thuốc nhét vào mồm nhai. Lúc nuốt vội quá còn phát sặc, ho văng lung tung khắp bàn.

Triệu Một Hữu nói nốt mấy lời: "… anh uống tiết kiệm một tí, thị trường khan hiếm lắm, Điêu Thiền vẫn đang tìm cách kiếm thêm."

Vai Chính chùi miệng, phấn son trên mặt lúc này đã lem luốc hết cả, "Cái này là phụ thôi, quan trọng nhất là thuốc ngủ."

"Thuốc ngủ thì thôi anh đừng mơ, cháy hàng rồi, Điêu Thiền còn không có mà uống kia kìa." Triệu Một Hữu nâng cái cốc nhựa đựng rượu lên, "Căng quá thì uống nhiều vào vậy, hôm trước anh chẳng ngủ luôn trên sân khấu còn gì."

Thế là thằng chả dang tay vả cho anh một cái, "Chẳng tại mày chuốc anh thì ai, thằng khốn này!"

Triệu Một Hữu cười phá lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!