Điêu Thiền vừa nói dứt lời trên bầu trời di chỉ thình lình có tia chớp lóa lên rồi tiếng sấm rền vang dội.
Triệu Một Hữu: "Không cần phải thêm nhạc nền đúng lúc thế đâu ạ, cảm ơn... rồi sau đây mày định thế nào?"
Câu này có thể hiểu là, giờ tao giúp gì được cho mày.
"Năng lực của mày bây giờ không giúp được tao đâu Triệu Mạc Đắc." Điêu Thiền dừng lại một chút rồi lại nói, "Tao chọn lạc lối vào thời điểm này một phần nguyên nhân là tao phát hiện ra manh mối về bộ não nhân tạo, một phần nữa là vì Tiền Đa Đa. Đây đúng là lúc anh ta rời khỏi một di chỉ."
Phải rồi, Tiền Đa Đa. Triệu Một Hữu nhớ ra một chuyện, "Thằng cha đó là người của chính phủ hả?"
"Thật ra nhà khảo cổ đều có thể coi là thuộc biên chế nhà nước mà." Điêu Thiền hỏi: "Sao mày lại hỏi thế?"
"Vừa gặp lần đầu ổng đã biết tên thật của mày, nhưng để giữ bí mật danh tính hầu hết nhà khảo cổ đều dùng biệt danh. Ổng biết được tên mày thì chỉ có thể là hai trường hợp, một, bọn mày biết rõ nhau, hai, ổng có thể truy cập vào cơ sở dữ liệu mật của chính phủ."
"Nếu là trường hợp một thì đúng ra tao cũng phải nghe nói về ổng rồi nên cái đó không khả thi lắm." Triệu Một Hữu chợt đổi giọng, "Mà Tiền Đa Đa lại quá mạnh, bản thân năng lực của ổng cũng quá siêu việt rồi. Nếu tao là chính quyền Đại Đô Thị không đời nào tao thả rông đám nhà khảo cổ, chắc chắn tao phải nhét vào đấy vài quân cờ siêu khủng, không cần nhiều, chỉ cần đủ để dọn dẹp chiến trường lúc cần thiết là được."
Triệu Một Hữu nhìn Điêu Thiền, "Nhưng mày bảo phải chọn lúc Tiền Đa Đa vừa ra khỏi một di chỉ... là để sắp xếp cho tao gặp ổng hả? Mày muốn lôi kéo ổng à? Thế xem ra liên minh giữa Tiền Đa Đa và chính phủ cũng không vững bền lắm nhỉ..."
Anh trầm tư mấy giây rồi như bừng tỉnh, "Mày muốn tao xúi ổng làm gián điệp hai mang hả?"
Điêu Thiền vỗ tay bôm bốp, "Nói chuyện với mày nhàn thật đấy, Triệu Mạc Đắc."
"Cảm ơn lời khen." Triệu Một Hữu nói rất chân thành, "Nhưng mà tao thấy mày đề cao tao quá rồi Điêu Thiền ạ, Tiền Đa Đa mạnh khủng khiếp luôn ấy. Tao chỉ thiếu nước gọi ổng hai tiếng ba ơi thôi, mày nghĩ tao cỡ nào mà xúi giục được ổng?"
"Người cuối cùng được mày gọi là ba cũng bị xay ra làm nhân sủi cảo rồi đấy thôi." Điêu Thiền nói: "Đừng khiêm tốn quá, lời xàm tấu chỉ ngăn trở con đường làm thân."
Triệu Một Hữu: "Nghe không hiểu, nói tiếng người đi."
"Tao hợp tác với Tiền Đa Đa mấy lần rồi, anh ta nổi tiếng trong giới khảo cổ lắm. Xêm xêm với Quý Phi, không, phải nói là mạnh hơn Quý Phi ấy... tương tự anh ta cũng không che giấu tên tuổi và nhân dạng." nói đến đó Điêu Thiền như chợt nhớ ra chuyện gì, "Phải rồi, mày chưa được thấy mặt thật của anh ta phải không?"
"Bỏ đi." Nghe hỏi vậy Triệu Một Hữu lại thấy ê răng, "Tao còn đang đoán ổng là đực hay cái đây này."
Điêu Thiền bật cười, "Thế thì đảm bảo mày sẽ không thất vọng đâu."
Triệu Một Hữu hí hửng hỏi: "Ghê vậy sao?"
"Mày đợi ra ngoài mà xem." Điêu Thiền khoát tay, "Chắc chắn ổng sẽ đợi mày ở ngoài, dù sao mày cũng là đồng đội của ổng trong nhiệm vụ này mà, ổng sẽ có trách nhiệm đến cùng với mày."
Triệu Một Hữu nghiền ngẫm mấy lời này rồi tò mò hỏi lại, "Thế thì gã Tiền Đa Đa này lương thiện lắm hả?"
"Tiền Đa Đa là trẻ mồ côi, năng lực của anh ta được phát hiện sớm lắm, chính phủ nhận nuôi anh ta từ bé. Lần đầu tiên hợp tác với anh ta tao đã có cảm giác rất kỳ lạ, rất quen thuộc ấy. Nhưng phải lâu sau này tao mới biết cảm giác đó là gì."
Điêu Thiền nói rồi vỗ vai Triệu Một Hữu, "Là mày đấy."
Triệu Một Hữu: "Tao không có anh em cùng cha khác mẹ cùng mẹ khác cha cùng cha cùng mẹ thất lạc, cảm ơn."
"Mày thở hơi nhanh đấy nhé, Triệu Một Hữu." Điêu Thiền mỉm cười, "Tao có bảo giống về huyết thống đâu, là cảm giác cơ mà."
"Cảm giác như nào?"
"Chính là cảm giác lúc mình gặp nhau lần đầu trong đêm mưa, mày cho tao một bát sủi cảo đó." Điêu Thiền nói: "Giống lắm, nhưng mà cũng không giống, nếu đổi thành Tiền Đa Đa chắc ổng sẽ nấu cho tao một bát sủi cảo cấp đông bình thường thôi."
Triệu Một Hữu: "Giờ tao bảo hồi đó tao cũng chỉ cho mày ăn sủi cảo cấp đông bình thường thôi mày tin không?"
"Quá muộn rồi thưa mày." Rõ ràng là Điêu Thiền không tin, "Tóm lại là tao nghĩ rất lâu mới hiểu ra, nếu tầng đáy Đại Đô Thị có thể sản sinh ra những đứa trẻ "bình thường" thì một sẽ giống như mày, một đứa nữa chắc chắn là như Tiền Đa Đa."
Triệu Một Hữu gật gù, "Hiểu rồi, vì bọn tao đều mồ côi đó."
"Tao cũng mồ côi đấy thôi, theo nghĩa nào đó hầu hết trẻ con ở Đại Đô Thị đều mồ côi mà. Phương pháp nuôi dạy trẻ em có đủ cha mẹ đã lùi vào dĩ vãng mấy đời rồi mày." Điêu Thiền lừ mắt với Triệu Một Hữu, "Tóm lại là tao cảm thấy bọn mày sẽ rất hợp nhau."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!