Chương 10: Thành phố lý tưởng

Triệu Một Hữu không am hiểu công việc tháo máy móc tinh tế này lắm, anh là dân mổ lợn, anh xài dao phay thuận tay hơn cờ

-lê mỏ

-lết. Kết quả là cảnh tượng trong khoang phi thuyền lúc này hết sức thê thảm, tứ chi bị vặn ra một cách thô bạo nằm la liệt, theo hướng dẫn của Tiền Đa Đa, anh moi được từ cổ tay, trái tim, ổ bụng và bắp chân mỗi chỗ một con chip.

Tiền Đa Đa chỉ còn mỗi cái đầu, được đặt trên bệ điều khiển, môi anh ta khép mở thành tiếng: "Ghép chúng lại đi."

Triệu Một Hữu làm theo, anh tìm được một khe cắm trên bệ điều khiển, sau khi nhét con chip vào dải màu xanh hiển thị trên màn hình cho thấy máy tính đang bắt đầu phân tích dữ liệu.

Sau đó Triệu Một Hữu cố gắng ráp lại khoang bụng, ít nhất là làm sao để người nhân tạo cử động lại được. Tiền Đa Đa lê nửa cơ thể và cánh tay trái lục tìm hộp máy rồi chậm rãi tự ghép các bộ phận còn lại.

Trong lúc chờ đợi tự dưng khoang phi thuyền lại yên tĩnh, một lúc sau Triệu Một Hữu gãi mặt, hỏi: "Anh Tiền này, sao anh không biến lại thành người luôn đi?"

"Cũng được." Tiền Đa Đa trả lời khi miệng vẫn ngậm con ốc, "Nhưng biến thành tứ chi của người nhân tạo đòi hỏi độ chính xác cao nên tốn năng lượng lắm. Sắp tới có thể phải đánh một trận ác liệt, nên giữ sức."

Triệu Một Hữu rất tò mò với năng lực "mượn thuốc" nhưng lúc này không tiện hỏi nhiều, anh nhìn ra ngoài cửa sổ, quả thật cảnh vật cuối thế kỷ 22 này rất khác với những ghi chép vụn vặt còn lại ở Đại Đô Thị. Anh cứ tưởng sẽ thấy một thành phố chìm trong khói mù ô nhiễm, bạo lực hoành hành, loài người phải sống co cụm trong những cửa hàng, siêu thị hoặc chui rúc dưới cống ngầm, thuốc viên trút xuống theo mưa cơ.

Đương nhiên, sẽ có cả người nhân tạo và thực dân vũ trụ (1) nữa.

"Đang ở chế độ lái tự động." Tiền Đa Đa bấm một nút trên bệ điều khiển, "Cảnh đêm bên ngoài là hình ảnh tự động phát, muốn ngắm cảnh thật cậu phải tắt chế độ hiển thị phong cảnh đi."

Đèn tín hiệu sáng lên, như có một làn sóng gợn qua cửa sổ hai bên phi thuyền, thế giới thực hiện ra.

Đây là một thành phố giữa tuyết lớn.

Tuyết rơi rất dày nhưng không gây cảm giác lạnh lẽo mà chỉ có vẻ rất sạch sẽ. Kiến trúc cao vút trong mây, những đường cong ngắn, to lớn mang màu sắc của một tạo vật đến từ không gian, thậm chí hơi giống Kim Tự Tháp. Phía trên quảng trường thành phòng thủ Acropolis (2) là đường phố trong suốt đan xen, thẳng tắp như mạch máu bằng pha lê. Thỉnh thoảng có xe bay hoặc phi thuyền hình giọt nước đáp xuống.

Kiến trúc đa số được xây dựng bằng cẩm thạch trắng, màu thủy ngân trơn láng cạnh màu đồng xanh của hợp kim. Thật khó mà cho rằng nơi này có thể bị ô nhiễm, mọi thứ đều sạch sẽ và có trật tự, đây là một vương quốc lý tưởng trong tuyết.

Triệu Một Hữu: "Ồ."

Phía xa có một điểm sáng lấp lóe giống ánh đèn từ ngọn hải đăng. Triệu Một Hữu chạm vào vị trí điểm sáng trên cửa sổ rồi phóng đại hình ảnh... chỗ sáng đó là một tòa nhà lớn có hình dáng rất đặc biệt, trông nó giống một nòng súng, bề mặt tòa nhà được phủ bằng kính màu đồng. Thứ thu hút sự chú ý của anh không phải là tòa nhà, độ cao của nó đặt ở Đại Đô Thị cũng chỉ gọi là trung bình thôi, nhưng anh thấy được đội cứu hỏa, họ mặc trang phục phi hành gia trôi bồng bềnh giữa không trung.

Điều khiến Triệu Một Hữu kinh ngạc hơn nữa là nếu anh không nhìn lầm thì tòa nhà này nằm trong một cái hộp bằng thủy tinh khổng lồ.

Giống lồng kính trưng bày tiêu bản hoặc tủ trưng bày độc lập ở viện bảo tàng, chỉ là cái tủ này vĩ đại hơn rất rất nhiều. Triệu Một Hữu nhẩm tính tỉ lệ xích, cái hộp thủy tinh bao quanh tòa nhà chắc phải cao tối thiểu 400m.

"Đó là "hộp trưng bày" chuyên dụng để bảo vệ các kiến trúc lịch sử." giọng Tiền Đa Đa vang lên, "Tòa nhà đó có tuổi đời khoảng 200 năm rồi, hồi trước tên nó là Cao Ốc Đô Thị Thủy Ngân."

Bảo sao khi vừa vào di chỉ Triệu Một Hữu lại cảm thấy cảnh vật xung quanh giống thế kỷ 21.

"Chúng ta vừa trốn thoát khỏi chỗ đó đấy, phi thuyền đã húc vỡ hộp kính. Bên trong "Hộp trưng bày" yêu cầu điều kiện nhiệt độ, độ ẩm và mức phóng xạ nhất định, cậu thấy đội sửa chữa đang làm việc đó." Tiền Đa Đa nói rồi chỉ vào đám người mà Triệu Một Hữu tưởng là nhân viên cứu hỏa mặc đồ phi hành gia.

Sau đó anh ta bấm vài nút trên bệ điều khiển, "Đây là thông tin giới thiệu về Thành phố lý tưởng, cậu xem qua đi."

"Thành phố lý tưởng ạ?" Triệu Một Hữu nhắc lại cái tên đó.

Tiền Đa Đa lấy một tài liệu ra, "Nơi này từng được gọi là Moscow."

Ở thế kỷ 20 xa xưa, thời Liên bang Xô viết còn tồn tại từng có rất nhiều tòa kiến trúc theo chủ nghĩa hiện đại và tương lai xuất hiện trong các thành thị. Những công trình này phần lớn xây dựng từ bê tông, sắt thép và thủy tinh với thể tích nguy nga vĩ đại, tạo hình của chúng tràn ngập sắc màu xã hội không tưởng và vũ trụ kỳ ảo. Kết hợp với chúng là những pho tượng khổng lồ biểu trưng cho mô hình tập quyền, Cung điện Xô viết, rạp xiếc Ekaterinburg, người máy và viện nghiên cứu kỹ thuật điều khiển... rất nhiều kiến trúc tiêu biểu đều là sản phẩm của thời kỳ này.

Dưới tầm ảnh hưởng của làn sóng công nghiệp nặng, tư tưởng vũ trụ bay bổng kết hợp với chủ nghĩa hiện đại sắc sảo tạo thành giấc mộng Xô viết lãng mạn bi thương.

Thành phố lý tưởng cuối thế kỷ 22 xây dựng trên tàn tích của thiên anh hùng ca vĩ đại ấy, nhưng nó ưu việt hơn, sạch sẽ hơn, nó là loại thiết bị bán dẫn tinh khiết của thời đại nguyên tử. Mọi thứ hoạt động nhờ nguồn năng lượng sạch, đèn nê

-ông chớp nháy, nhiên liệu hóa thạch ô nhiễm và sức ép của vòng lặp chiến tranh đều bị ngăn cách bên ngoài bức tường thành phố.

Nơi này giống một thế giới mới tươi đẹp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!