Chương 9: Tai nạn

Một lần tắm kéo dài suốt ba tiếng đồng hồ, đến mức cuối cùng khiến cả người Giang Bạch ngất đi. Lúc tỉnh lại, cậu phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường lớn, đối diện là cửa sổ sát đất bao trọn cả bức tường.

Hoàng hôn đã buông xuống, bầu trời nhuộm ánh ráng đỏ rực rỡ đến ngẩn ngơ. Giang Bạch ngồi đó, nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, ngẩn người ra không biết bao lâu. Cửa đột ngột bị mở ra, Tạ Hối bước vào, hỏi: "Tỉnh rồi?"

Giang Bạch liếc anh một cái, rồi nhìn cửa sổ: "Đây là đâu?"

Tạ Hối: "Văn phòng tôi."

Giang Bạch nghĩ, võ đài, nhà tắm, phòng ngủ mà gọi là văn phòng? Anh ta hiểu sai đinh nghĩa văn phòng à?

Tạ Hối nghiêng người, nâng cằm cậu, môi khẽ lướt qua môi cậu, giọng trầm thấp: "Đói không?"

Giang Bạch trừng mắt. Tốt nhất là anh đang hỏi về cái đói... chính tông.

Tạ Hối lùi lại một chút: "Trình Tăng đã đặt chỗ rồi, em thay đồ đi, chúng ta ra ngoài ăn."

Giang Bạch đói thật, chủ yếu là vì... thể lực tiêu hao quá lớn.

Đúng giờ tan làm, phòng chat công ty nhộn nhịp. Ai cũng tò mò người được Trình Tăng đưa vào chiều nay ra sao. Cho đến khi có người tận mắt chứng kiến cửa thang máy chuyên dụng tầng 22 mở ra, Tạ Hối nắm tay Giang Bạch bước ra ngoài, đi nhanh về phía trước, từng người đứng xung quanh đều tự giác dạt sang hai bên nhường đường.

Bước chân Tạ Hối gấp gáp khiến Giang Bạch cảm giác không phải được "dắt đi", mà rõ ràng là đang bị kéo lê, cậu phải chạy mới theo kịp bước chân anh.

Những người xung quanh nhìn mà thấy thương thay. Dù sao thì người này cũng còn sống mà bước ra khỏi tầng 22, nhưng nhìn qua cũng chẳng giống được sủng ái gì cho cam. Cái nắm tay ấy, chẳng hề lãng mạn chút nào, thậm chí còn khiến người ta có ảo giác sắp bị vật lộn qua vai.

Nhà hàng Trình Tăng đặt cách công ty mười phút lái xe. Dù Tạ Hối b**n th**, anh vẫn tốt với người của mình. Thấy Trình Tăng và Phổ Mạn tự nhiên ngồi cùng bàn, đủ biết bình thường họ ăn chung không ít lần.

Trong lúc ăn, miệng Trình Tăng không kìm được tò mò mà hỏi Giang Bạch: "Anh dâu này, mỗi ngày anh đều trốn trong phòng không ra, anh làm gì vậy?"

Một chiếc dĩa bay thẳng tới, Trình Tăng nghiêng đầu tránh kịp. Đến khi thấy rõ đó là gì, cậu ta hoảng hốt quay lại: "Anh à, làm gì thế, nguy hiểm lắm đó!"

Tạ Hối nghiến răng: "Im miệng."

Giang Bạch chẳng buồn ngẩng đầu, tiếp tục cắt phần bít tết trước mặt, giọng đều đều: "Sao cậu biết tôi không ra khỏi phòng?"

Phổ Mạn liếc nhìn Trình Tăng như nhìn thằng ngốc. giỏi lắm, thích nói chuyện cơ mà? Nói nữa đi, tôi xem!

Trình Tăng sợ nhất giọng điệu bình tĩnh này của Giang Bạch, giống hệt như hôm đón đi lãnh chứng . Trình Tăng ngay lập tức quay sang nhìn cầu cứu Tạ Hối.

Tạ Hối vừa định trừng mắt với Trình Tăng thì Giang Bạch bất ngờ quay đầu hướng thẳng ánh nhìn về phía anh, khiến anh có chút chột dạ. Đến lúc này Tạ Hối mới hiểu vì sao Trình Tăng nói là sợ cậu, không phải vì Giang Bạch hung dữ, mà là vì ánh nhìn của cậu quá mức thuần khiết. Thuần khiết đến mức nếu lừa cậu, chính bản thân cũng thấy tội lỗi.

Tạ Hối "chậc" một tiếng: "Nhà có gắn camera giám sát."

Giang Bạch nhướng mày: "Vậy anh xem camera từ sáng đến tối? Không có việc gì làm à?"

Tạ Hối: "..."

Hiếm khi Tạ Hối bị hỏi mà im lặng. Anh lấy dao nĩa từ tay cậu, cắt thịt bò: "Quan sát em là việc của tôi. Nếu không, sao biết em ăn như mèo?"

Giang Bạch liếc anh một cái: "Vậy nếu tôi ra ngoài thì anh nhìn bằng cách nào? Không lẽ gắn camera theo dõi tôi cả ngày?"

Tạ Hối cười: "Em nghĩ tôi không sắp xếp người theo em?"

Giang Bạch gật đầu: "Đúng vậy." Cậu cầm miếng thịt, như thông báo: "Mai tôi ra ngoài. Anh tìm người trông trừng tôi."

Tạ Hối không hỏi cậu làm gì: "Phổ Mạn đi cùng."

Giang Bạch biết đây là điều kiện trước khi được Tạ Hối tin tưởng, nên cậu khẽ gật đầu, tiếp tục ăn phần bò bít tết đã được cắt gọn gàng.

Ăn xong, Giang Bạch vào nhà vệ sinh. Trình Tăng tò mò hỏi: "Anh, anh không biết anh dâu chưa gặp người bên kia à? Sao còn để Phổ Mạn trông?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!