Chương 89: Ngoại truyện 2

Giang Bạch đến Cục nghiên cứu dược cũng được nửa năm rồi. Vì là nhân viên đặc cách tuyển vào và còn đang đi học nên thời gian ở lại cơ sở nghiên cứu không nhiều – đến vài hôm rồi về, lần lâu nhất cũng chỉ là nửa tháng hồi lần đầu vào phòng thí nghiệm.

Lần này có một dự án gặp trục trặc, Giang Bạch không về Kinh Bắc đúng như kế hoạch.

Dù là có lý do chính đáng, nhưng không về đúng hẹn thì cậu vẫn phải dỗ người ở nhà.

Cậu ở một phòng đơn, lúc này đang gọi điện cho Tạ Hối: "Lần này là lỗi của em, em xin lỗi. Em sẽ cố gắng về sớm nhất có thể."

Tạ Hối nghe xong biết là cậu không về được thì càng không vui: "Sớm nhất là bao lâu? Em đi cũng mười ngày rồi đấy. Em đã nói sao với anh? Rõ ràng em hứa là đi lâu đến mấy cũng không quá nửa tháng."

Đúng là Giang Bạch từng nói vậy. Vì lần trước cậu bỏ đi nửa tháng không báo, đến khi Tạ Hối đòi tính sổ, cậu mới cam đoan sau này đi công tác sẽ không quá nửa tháng.

"Lần này là ngoài ý muốn..." – lời còn chưa dứt, cánh cửa phòng vang lên tiếng gõ. Giang Bạch nhìn ra cửa, nói vào điện thoại: "Có người gõ cửa, đợi em chút, để em ra mở."

Giang Bạch mở cửa, thấy Trang Chí Kiệt đứng đó. Giang Bạch không có ấn tượng gì với người này, dù cùng làm chung phòng thí nghiệm, nhưng tiếp xúc không nhiều. Không hiểu sao dạo gần đây Trang Chí Kiệt cứ hay tìm cậu trò chuyện, thế là cậu mới nhớ tên.

Trang Chí Kiệt nói: "Tiểu Giang, tối em ăn ít quá, anh gọi đồ ăn ngoài, muốn ăn chung không?"

Trang Chí Kiệt không phải kiểu người giỏi giao tiếp, thậm chí có chút vấn đề trong tương tác xã hội. Sự nhiệt tình đột ngột này khiến Giang Bạch cảm thấy hơi kỳ lạ.

Giang Bạch đáp: "Cảm ơn, tôi không đói."

Cậu vừa định đóng cửa thì Trang Chí Kiệt bất ngờ giơ tay chống lên mép cửa: "Em đang gọi điện cho ai vậy?"

Câu hỏi này hơi vượt ranh giới. Giang Bạch liếc nhìn anh ta: "Anh có việc gì?"

Trang Chí Kiệt nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trong tay Giang Bạch, vẻ mặt nghiêm túc: "Anh không thể hỏi một chút được sao?"

Giang Bạch nghiêng đầu, vẻ mặt đầy nghi hoặc, như thể đang hỏi "sao anh lại hỏi chuyện riêng của người khác?". Nhưng Trang Chí Kiệt dường như không hiểu ý, lại tiếp tục truy hỏi: "Là người nhà em à?"

"Phải," dù Giang Bạch có ngốc hơn nữa thì cũng nhận ra câu hỏi này không chỉ là kiểu quan tâm giữa đồng nghiệp đơn thuần, cậu đáp: "Là chồng tôi."

Trang Chí Kiệt sững người: "Chồng em?"

Ánh mắt anh ta lập tức chuyển sang nhìn ngón áp út của Giang Bạch... Vì làm việc trong phòng thí nghiệm không tiện đeo trang sức, nên mỗi lần vào phòng, Giang Bạch đều tháo nhẫn cưới bỏ vào túi. Ra khỏi phòng mới đeo lại. Trước đây Trang Chí Kiệt từng thấy cậu đeo vài lần, nhưng cứ tưởng chỉ đeo chơi thôi.

Giang Bạch liếc nhìn điện thoại, sợ nói thêm vài câu nữa thì "người nhà" lại nổi giận, liền hỏi: "Anh còn chuyện gì khác không? Không thì tôi đóng cửa đây."

Trang Chí Kiệt nhíu mày: "Em vẫn đang đi học mà, sao lại kết hôn rồi?"

"Đến tuổi thì kết hôn thôi." Giang Bạch nói xong thì đóng cửa lại. Cậu cầm điện thoại lên, quả nhiên nghe thấy đầu dây bên kia vang lên một tiếng cười lạnh.

Tạ Hối: "Hừ, tôi nói rồi mà, bảo sao em không chịu về."

Giang Bạch thở dài: "Đừng nghĩ linh tinh, anh ta chỉ là đồng nghiệp trong phòng thí nghiệm thôi."

"Hừ!" Tạ Hối tức đến độ th* d*c: "Đồng nghiệp? Đồng nghiệp mà tối còn mang đồ ăn cho em, còn biết em ăn ít? Em ăn bao nhiêu liên quan gì đến anh ta?"

Giang Bạch: "..."

Chuyện trước còn chưa dỗ xong, giờ lại thêm chuyện mới, lần này lại càng khó dỗ.

Giang Bạch dỗ cả buổi tối mà Tạ Hối vẫn chưa nguôi.

Hôm sau, vừa tới phòng thí nghiệm, Giang Bạch đã bị hai đồng nghiệp cùng nhóm chặn lại hỏi dồn: "Cậu từ chối Trang Chí Kiệt rồi à?"

Giang Bạch ngơ ngác: "Từ chối gì cơ?"

Một người nói: "Tối qua anh ta đến tìm cậu, về xong thì như mất hồn, cả đêm không ngủ luôn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!