Chương 87: Hoàn chính văn

Qua rằm tháng Giêng, Giang Bạch mới nhớ ra Giang Tuấn từng nói sắp đến sinh nhật.

Giang Bạch gọi điện cho Lương Hách, mở đầu là: "Chúc mừng năm mới."

Lương Hách ngớ người: " Nay là 16 tháng Giêng rồi, giờ mới nhớ ra chúc tết tôi à?"

Thực ra Giang Bạch chỉ định hỏi sinh nhật Giang Tuấn, lời chúc tết chỉ là câu mở đầu. Nghe Giang Bạch hỏi, Lương Hách mới nhớ ra: "Cậu không nói tôi cũng quên mất, đúng là Giang Tuấn sắp sinh nhật rồi. Tôi nhớ là ngày 22 tháng Giêng thì phải. Nhưng từ sau khi học xong cấp ba là cậu ấy không tổ chức sinh nhật nữa. Sao, năm nay cậu định tổ chức cho cậu ấy à?"

Giang Bạch không định tổ chức sinh nhật cho Giang Tuấn, nhưng nhận nhiều tiền như vậy rồi, mua quà tặng là chuyện nên làm.

Giang Bạch không có kinh nghiệm chọn quà sinh nhật, nhưng không muốn tốn nhiều thời gian. Giang Tuấn từng nói có nói muốn đồ trang sức, nhưng đồ nam ngoài nhẫn, vòng tay thì còn gì? Chẳng lẽ tặng dây chuyền? Nghe kỳ kỳ.

Giang Bạch vào một cửa hàng trang sức, nhìn trúng một chiếc kẹp cà vạt đính đá sapphire, rất đắt, còn đắt hơn cả nhẫn của Tạ Hối và vòng tay của Hình Lạc cộng lại.

Dù tiền trong thẻ gần như đều là Giang Tuấn cho, nhưng lần đầu tiêu số tiền lớn thế, lúc quẹt thẻ tim Giang Bạch cứ nhói từng cơn.

Tới sinh nhật Giang Tuấn, Giang Bạch đến Giang gia một mình.

Bà giúp việc thấy cậu đến thì mừng rỡ đón vào. Giang Tuấn chạy từ trên lầu xuống: "Du Du, sao em lại đến?"

Nhà không có không khí sinh nhật gì, thậm chí còn lạnh lẽo hơn thường ngày. Giang Bạch hỏi: "Ba mẹ không có nhà à?"

"Em nói ba mẹ à?" Giang Tuấn đáp: "Ba đi làm rồi, mẹ ở trên lầu. Dạo này mẹ không khỏe, em có muốn lên thăm mẹ không? Mẹ mà biết em đến chắc sẽ vui lắm."

Ban đầu Giang Bạch chỉ định tặng quà rồi đi, nhưng xem ra không được.

Cậu theo Giang Tuấn lên lầu, Giang Tuấn đẩy cửa: "Mẹ, mẹ xem ai đến này."

Lâm Huệ không còn vẻ ngoài chỉnh chu như trước, tóc rũ xuống, ngồi trên giường nhìn ra cửa sổ. Mãi đến khi Giang Bạch và Giang Tuấn vào phòng, bà mới từ từ quay đầu lại, ánh mắt hơi đờ đẫn. Một lúc sau mới như nhận ra ai đang đứng trước mặt, bà đưa tay ra: "Du Du?"

Giang Bạch đi đến gần hỏi: "Mẹ không khỏe sao?"

Lâm Huệ lắc đầu, động tác chậm chạp: "Không, chỉ là hơi mệt."

Nhìn vẻ ngoài của bà rõ ràng là không ổn, Giang Bạch quay sang nhìn Giang Tuấn, Giang Tuấn nói: "Dạo này mẹ cứ như vậy, chắc do mất ngủ nhiều quá. Giờ đang uống thuốc rồi, em đừng lo."

Giang Bạch hỏi: "Thuốc gì?"

Giang Tuấn đáp: "Nghe nói là thuốc điều hòa giấc ngủ, Tiểu Nông mang từ nước ngoài về. Mẹ uống một thời gian rồi, giấc ngủ cải thiện khá nhiều."

Giang Bạch nhíu mày, lại nhìn về phía Lâm Huệ. Đây là cải thiện sao?

Nhắc tới Giang Nông, Giang Bạch hỏi: "Giang Nông không có nhà à?"

"Nó hẹn bạn học đi chơi." Giang Tuấn sợ Giang Bạch suy nghĩ nhiều, vội nói:

"Ngày kia là nó đi rồi, trước khi đi muốn gặp bạn cũ."

Giang Bạch không đáp.

Giang Nông thật sự chỉ về ăn Tết sao? Ngay cả Tạ Hối cũng nghi ngờ cậu ta có mưu đồ gì. Cậu ta thật sự sẽ rời đi mà không làm gì sao?

Giang Bạch: "Đưa thuốc cho tôi xem."

Giang Tuấn lấy ra một lọ thuốc từ ngăn kéo đầu giường, trông như thực phẩm chức năng, vỏ toàn tiếng Anh, mở ra là mấy viên con nhộng màu nâu.

Giang Bạch đổ ra một viên, cho vào túi. Giang Tuấn hỏi: "Em làm gì vậy?"

Giang Bạch: "Anh đưa mẹ đến bệnh viện khám tổng quát, tất cả chỉ số xét nghiệm máu gửi cho tôi. Tôi còn chút việc, phải đến viện nghiên cứu một chuyến."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!