"Vòng kim cô" là câu Giang Bạch nói đùa. Tạ Hối quý chiếc nhẫn ấy như báu vật, Giang Bạch liền trêu rằng: chiếc nhẫn đó là "vòng kim cô " mà cậu tặng, một khi đã đeo vào thì không dễ gì tháo ra được, mà còn bị ràng buộc đủ điều.
Tạ Hối chẳng hề sợ hãi, chỉ cười nói: "Em cứ thoải mái mà quản anh."
—
Giang Bạch nhìn vào điện thoại đã ngắt máy, khẽ thở dài.
Hình Lạc ngồi bên cạnh: "Anh... anh thở dài làm gì thế? ... không... không đánh nhau mà?"
Hình Lạc biết Giang Bạch không thích bọn họ đánh nhau, nhưng vừa rồi nghe những lời đó, đến cậu còn phải siết chặt nắm tay. Cậu còn nghĩ sẵn rồi, nếu Tạ Hối thật sự ra tay, cậu sẽ đứng ra xin giúp, để anh Tiểu Bạch khỏi giận.
Giang Bạch liếc nhìn Hình Lạc ? Tạ Hối thật sự không làm gì sao? Giang Bạch không chắc lắm.
Tạ Hối nói đã rời khỏi nhà họ Tạ, nhưng trong điện thoại Giang Bạch lại không nghe thấy tiếng xe. Có thể Tạ Hối thật sự bước ra khỏi cửa, nhưng chưa chắc đã rời đi.
Lý do duy nhất khiến hắn nán lại, chính là nuốt không trôi cơn giận này.
Nếu Thạch Mẫn không nói những lời mỉa Diệp Thanh, có lẽ "vòng kim cô" giữ được Tạ Hối. Nhưng Thạch Mẫn lại cứ phải thêm dầu vào lửa, thì thử hỏi Tạ Hối làm sao nhịn?
Giang Bạch bắt đầu thấy hối hận. Nghĩ đến việc Tạ Hối phải một mình đối mặt với đám người nhà họ Tạ, nghe những lời đó, cậu chỉ thấy hối hận vì đã không đi cùng. Giá mà biết trước, cậu đã chẳng cản Tạ Hối nữa, nhỡ con chó lớn nhà cậu nghẹn hỏng thì sao?
—
Một tiếng sau, Trình Tăng và Tạ Hối quay về Phong Lâm Hoa Lý.
Tạ Hối mỗi lần từ nhà họ Tạ trở về đều phải đi tắm thay đồ, lần này cũng thế.
Khi Tạ Hối lên lầu tắm, Giang Bạch gọi Trình Tăng lại: "Thạch Mẫn thế nào rồi?"
Trình Tăng tưởng anh đang hỏi nhà họ Tạ xử lý bà ta thế nào, liền đáp: "Bị đuổi ra rồi, Tạ Hồng Kỳ đích thân tống cổ, cả Tạ Vũ Tình cũng rời khỏi Tạ gia—"
"Ý tôi là các cậu đã làm gì bà ta." Giang Bạch cắt lời.
Trình Tăng sững người, nhìn Giang Bạch.
Thấy Giang Bạch lại dùng ánh mắt "nhìn thấu mọi chuyện" nhìn mình, Trình Tăng hoảng hốt quay sang ngó lên lầu.
Giang Bạch chỉ nói: "Thôi, coi như tôi chưa hỏi."
Trong lòng Trình Tăng là một trận sóng gió lên xuống. Cậu thật sự nghi ngờ liệu anh dâu có cài thiết bị theo dõi trên người cậu hoặc anh trai không nữa.
Trình Tăng vội vàng xin tha: "Anh dâu, đừng mắng anh em, lần này thật sự không phải lỗi của anh ấy."
Giang Bạch: "Tôi từng mắng anh ấy à?"
Trình Tăng thầm nghĩ, anh mắng còn đỡ, ánh mắt anh mới thật đáng sợ.
Giang Bạch chẳng biết từ khi nào mà trong mắt họ mình lại thành hình tượng "đáng sợ" đến vậy. Cậu nói: "Tôi chỉ tiện miệng hỏi thôi, tôi sẽ không hỏi Tạ Hối, cậu cũng coi như tôi chưa biết gì."
Phản ứng của Trình Tăng đã nói lên tất cả. Về phần bọn họ xử lý Thạch Mẫn ra sao, Giang Bạch cũng không muốn biết thêm chi tiết.
—
Sáng ngày 30 Tết, Giang Bạch bị đánh thức vì ồn ào.
Hình Lạc, Trình Tăng cộng thêm Diệp Thiếu Lễ, ba người như ba chiến mã điên cuồng chạy loạn dưới tầng.
Trình Tăng dạo gần đây trốn Diệp Thiếu Lễ, không dám về căn hộ, hôm qua tới vừa khéo Diệp Thiếu Lễ ra ngoài, sáng nay về thì bị chặn ngay cửa — và thế là đánh nhau luôn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!