Diệp Thắng Bồi thật sự đã nhiều năm không bị ai dạy dỗ như thế. Khi Diệp Thanh còn sống, thỉnh thoảng vẫn còn quản đông quản tây, nhưng sau khi Diệp Thanh mất, trên đời này chẳng còn ai dám nữa. Hai thằng nhóc trong nhà mà dám nói chuyện với ông kiểu đó, thể nào đầu cũng bị ông đập cho một trận.
Sáng hôm sau, ông cụ cùng Hình Lạc lên núi thăm sư phụ của Hình Lạc. Giang Bạch ban đầu cũng định đi, nhưng bị Tạ Hối viện cớ tay cậu bị thương giữ người ở nhà.
Diệp Thiếu Lễ chẳng biết đã chạy đi đâu, tối qua cũng không về cùng họ.
Tối qua từ bệnh viện về, Tạ Hối vẫn còn mặt nặng mày nhẹ. Vậy mà sáng nay, Giang Bạch đã rõ ràng cảm nhận được tâm trạng người này vô cùng . tốt. Cậu cũng đại khái đoán ra được vì sao Tạ Hối vui như thế: "Chuyện hôm qua em không cố ý chắn giúp anh đâu đấy."
Lời này vừa thốt ra, ngay chính Giang Bạch cũng không tin nổi, nhưng thấy Tạ Hối vui vẻ như thế, chẳng hiểu sao cậu lại thấy... xấu hổ.
Tạ Hối gắp thức ăn cho cậu, khoé môi gần như sắp dính lên tận mang tai: "Ừ."
Giang Bạch nhấn mạnh: "Thật sự không phải."
Tạ Hối gật đầu: "Ừ ừ."
Giang Bạch chịu không nổi cái vẻ mặt đắc ý của Tạ Hối, bản thân cậu cũng chẳng hiểu mình hôm qua bị làm sao mà giơ tay chặn gậy: "Anh đừng cười nữa."
Tạ Hối đáp nhanh: "Được."
Nhưng khoé môi lại chẳng chịu hạ xuống. Anh liếc nhìn Giang Bạch: "Ăn cơm đi."
Giang Bạch nực: "Anh tự ăn đi."
Tạ Hối vừa buồn cười vừa bất lực: "Em giận gì chứ?"
Giang Bạch cũng chẳng nói rõ được, là ngượng ngùng hay khó chịu, cậu cũng không giải thích được.
Tạ Hối nắm lấy tay bị thương của cậu: "Anh rất vui, không phải vì em bị thương, mà vì em bị thương vì anh. Giang Bạch, em lo cho anh, dù miệng không thừa nhận, nhưng em quan tâm anh. Anh không biết sao em không chịu thừa nhận, là vì cách chúng ta bên nhau khiến em không muốn đối diện, hay cảm thấy anh không đáng tin?""
Giống như lần trước ở khách sạn Bình Giang, khi Tạ Hối nói rằng anh thích cậu, Giang Bạch vẫn không muốn đề cập đến chuyện đó.
Tình cảm vốn dĩ không nằm trong phạm trù suy nghĩ của Giang Bạch. So với một mối quan hệ hôn nhân ổn định, tình yêu lại trở nên quá hư vô. Biết bao cuộc hôn nhân xây dựng trên tình cảm cuối cùng vẫn tan vỡ, hai bên đều tổn thương. Giống như Diệp Thanh và Tạ Hồng Kỳ, họ chẳng lẽ chưa từng yêu nhau sao? Kết quả thì...
Giang Bạch trừng mắt nhìn anh: "Có gì đáng cười chứ, lần sau anh có bị đánh chết em cũng mặc kệ."
Tạ Hối bật cười: "Sao cái miệng em cứng thế? Thừa nhận là thích anh thì mất miếng thịt à?"
Giang Bạch: "Chuyện này sao lại là em phải thừa nhận trước?"
Tạ Hối khựng lại một chút, sau đó mỉm cười: "Vậy... để anh nói trước?"
Tạ Hối kéo Giang Bạch ngồi lên đùi, kh* c*n v*nh t** cậu: "Anh thích em, em cũng thích anh một chút đi."
Cái thân thể này của Giang Bạch đã bị Tạ Hối sờ đến mức thuộc nằm lòng. Nửa người cậu tê rần, vội đẩy vai Tạ Hối: "Tạ Hối! Mới sáng sớm anh đừng lên cơn?"
Tạ Hối bế cậu lên, bước thẳng lên lầu: "Sao lại không? Dù sao hôm nay cũng không đến Tạ thị, chúng ta ở nhà."
—
Cái Tết năm nay ở Tạ gia bầu không khí nặng nề, Ngay ngày hôm sau khi Tạ Hồng Kỳ đi làm xét nghiệm DNA, nhà họ Tạ liền náo loạn cả lên. Một phong thư nặc danh được gửi đến nhà, lúc đó cả nhà đều có mặt, mọi người tận mắt thấy mấy tấm ảnh trong phong bì rơi ra, ảnh Thạch Mẫn cùng một người đàn ông lạ ra vào các khách sạn khác nhau.
Mặt sau ảnh đều được đánh dấu thời gian tỉ mỉ, chỉ trong hai tháng ngắn ngủi mà tần suất Thạch Mẫn ngoại tình cứ như thể đang sốt ruột muốn... sinh thêm mấy đứa nữa.
Tạ Hồng Kỳ tát bà ta dùng toàn bộ sức lực mà ông có, Thạch Mẫn lảo đảo ngã xuống đất, trán đập mạnh vào cạnh bàn trà. Tạ Vũ Tình ôm lấy mẹ, vừa khóc vừa cầu xin: "Ba, ba đừng đánh mẹ nữa, mẹ biết sai rồi... mẹ biết sai thật rồi..."
Cả nhà đều hiểu rõ ai là người gửi thư, Tạ Hồng Kỳ hận Tạ Hối, không giữ lại cho ông một chút thể diện nào, nhưng ông càng hận Thạch Mẫn hơn, cái thứ đàn bà lăng loàn đó.
Nhìn đứa con gái cứ gọi ông là "ba" không ngừng, trong mắt Tạ Hồng Kỳ chỉ còn lại chán ghét: "Đừng gọi tôi là ba nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!