Tạ Hối nhìn chằm chằm khoản quyên góp một triệu hai trăm tệ suốt cả buổi sáng. Anh nghĩ đó chỉ là trùng hợp. Nghĩ đi nghĩ lại, anh vẫn cảm thấy... chắc chắn chỉ là trùng hợp.
Giang Bạch hẳn không biết tổ chức từ thiện đó đứng tên anh. Có lẽ chỉ tiện tay chọn đại một cái tên rồi chuyển tiền đi thôi.
Tạ Hối cũng chẳng hiểu vì sao bản thân lại phải cố tìm cho ra một cái lý do để hợp lý hoá chuyện này.
Tạ Hối cứ có cảm giác con cáo nhỏ ấy đang mượn một cách nào đó anh không nhìn thấu... để chửi anh, cảm giác thật khó chịu.
Để che đi dấu hôn trên cổ, giữa trời nắng chang chang, Giang Bạch mặc nguyên cái áo hoodie, lúc xuống lầu còn cẩn thận dùng tay giữ lấy cổ áo, sợ bị dì Trương nhìn thấy.
Trên bàn ăn dọn sẵn cơm nóng canh ngon, nhưng chẳng thấy bóng dáng dì Trương đâu. Giang Bạch không bận tâm, vừa ngồi xuống ăn thì dì Trương bước từ ngoài cửa vào.
"Cậu Giang," dì Trương chỉ ra cửa, "Ông bà Tạ đến rồi."
Ông bà Tạ? .. Chẳng phải cha ruột và mẹ kế của Tạ Hối sao?
Giang Bạch khẽ chau mày, sắc mặt không đổi.
Bọn họ giờ này đến, tám phần là vì hôm trước cậu không tới nhà họ Tạ, nên mới đích thân tìm đến cửa.
Chỉ là... chuyện của Tạ gia, cậu chẳng hứng thú dính líu gì. Chỉ một Tạ Hối đã đủ phiền phức rồi.
Cậu liếc cửa, không thấy ai: "Sao không mời vào?"
Dì Trương lộ vẻ khó xử: "Cậu Tạ dặn rồi, lúc cậu ấy không có nhà, không cho bất cứ ai vào."
Lời dặn này, với một người ngại giao tiếp như Giang Bạch mà nói, đúng là ân huệ hiếm có.
Đã vậy thì...
Cậu bình thản gắp miếng thịt, nhẹ giọng "ờ" một tiếng:
"Vậy thì bảo họ về đi."
"?" Dì Trương sững sờ.
Dì Trương cứ tưởng Giang Bạch ít nhiều sẽ nể mặt
- dù sao cũng là trưởng bối, lại là cha mẹ chồng danh nghĩa
- thể nào cũng mở lời cho vào.
Ai ngờ... lại thản nhiên bảo đuổi về?
"... Cái đó... không hay lắm đâu."
Dì Trương chần chừ: "Họ đã mất công đến đây, giờ không gặp đã phải quay về, như thế... có hơi thất lễ không?"
Giang Bạch ngẩng đầu, nhìn dì Trương, giọng điệu không nặng không nhẹ: "Vậy tôi phải làm sao? Tạ Hối không cho ai vào. Nếu tôi để họ vào, anh ấy nổi giận, dì dỗ anh ấy à?"
Dỗ Tạ Hối? Mắt dì Trương giật giật. Ai dám dỗ tên đó?
Giang Bạch thong thả dùng bữa: "Dù sao tôi không dám. Dì dám thì cứ mời họ vào."
Dì Trương đương nhiên không dám. Không thể mời vào, bà nói: "Vậy... hay cậu có muốn ra ngoài chào một tiếng không...?"
"Không."
Giang Bạch dứt khoát từ chối, đẩy hết sang Tạ Hối: "Tạ Hối dặn rồi, hôm nay tôi không được ra khỏi cửa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!