Chương 6: Tạ *Điên*

Tối qua, Tạ Hối về lúc nửa đêm, nên Giang Bạch tưởng hôm nay anh sẽ không về sớm. Khoảng 8 giờ tối, cậu ra khỏi phòng, định xuống lầu tìm đồ ăn. Vừa bước xuống cầu thang, chợt nghe tiếng gầm từ dưới lầu: "Tạ Hồng Kỳ, ông đừng nhắc đến mẹ tôi!"

Dù quen tránh xa nguy hiểm, Giang Bạch vẫn tò mò. Đứng xa nhìn một chút chắc không sao.

Cậu rón rén bước xuống hai bậc, thấy Tạ Hối như sư tử nổi giận, ném điện thoại xuống bàn mà không cúp máy. Đồ ăn trên bàn đều bị hất đổ. Giang Bạch thở dài nghĩ thầm, *chắc anh ta quên uống thuốc*.

Không còn cơm tối, cậu chẳng lý do gì ở lại. Cậu không muốn dính vào rắc rối này, kẻ nào ra mặt lúc này chắc chắn bị anh ta lôi ra đánh để trút giận.

Giang Bạch quay về, lòng tiếc nuối bàn thức ăn.

Tạ Hối vừa ném điện thoại xong, ngẩng lên, thấy bóng người lén lút trốn đi. Xương tay anh phát ra tiếng kêu răng rắc...

Giang Bạch về phòng, định đóng cửa thì có bàn chân kẹt vào khe cửa. Tim cậu run lên, cửa đột nhiên bị đẩy mạnh. Cậu lùi lại, vai đập vào cửa.

*Xì, đau quá!*

Chưa kịp xoa vai, cậu thấy Tạ Hối mặt u ám tiến tới. Cậu lùi vài bước, bất an.

*Oan có đầu, nợ có chủ, Chúng ta không liên quan đến nhau. Anh đi tìm kẻ chọc giận anh đi, đừng trút giận lên tôi!*

Cổ cậu đột nhiên bị bóp chặt, cảm giác chết chóc quen thuộc khiến cậu vô thức vùng vẫy. Gót chân vấp mép giường, Giang Bạch ngã ngửa ra sau.

Tạ Hối không buông, đè xuống. Bàn tay trên cổ chuyển lên, bóp quai hàm cậu: "Sao cậu lại chạy?"

Giang Bạch không biết nói gì để tránh chọc giận anh. Tạ Hối siết mạnh hơn: "Có tật giật mình sao?"

Giang Bạch nắm tay anh. *Tôi không có tật gì hết, đồ điên!*

Trán cậu đau nhức, mồ hôi lạnh túa ra.

Tạ Hối bất ngờ buông tay, nhìn vết đỏ trên cổ cậu do mình bóp, ánh mắt anh càng mơ hồ.

Giang Bạch không đoán được anh muốn gì. Cậu giơ chân đỡ mép giường, định lùi trốn, nhưng mắt cá chân đã bị Tạ Hối nắm lấy...

*Thật sự rất đau đó.*

Tạ Hối dùng ngón tay xoa xoa mắt cá chân của cậu, ánh mắt như cân nhắc xem bẻ gãy hay bóp nát nó.

Giang Bạch siết bắp chân, thầm tính nếu Tạ *Điên* làm thật, cậu sẽ đá anh ta bao nhiêu phát.

Đột nhiên, Tạ Hối kéo mạnh mắt cá chân. Đôi chân thẳng tắp của Giang Bạch bị kéo đến eo Tạ Hối. Tạ Hối cúi xuống nhìn cậu: "Chúng ta lãnh chứng rồi, ngủ với cậu không phạm pháp chứ?"

Giang Bạch *b**n th**, còn nói chuyện pháp luật? Nếu tôi nói phạm pháp, anh thả tôi à?*

Cậu mặc quần jeans, tay Tạ Hối v**t v* mắt cá chân. Cậu cố giữ giọng không run: "Tôi không chọc giận anh."

Tạ Hối nhìn cậu: " Thật sao, Vậy sao cậu lại ở đây?"

Giang Bạch bình tĩnh lại. Tạ Hối nghi ngờ cậu có liên quan đến nhà họ Tạ, nhưng nếu đã điều tra, hẳn biết cậu chưa gặp ai trong nhà họ Tạ.

Giang Bạch cố ý hiểu sai ý : "Anh sai người đón tôi."

Tạ Hối định không tha cho cậu, bất kể cậu biện minh thế nào, nhưng câu trả lời lại nằm ngoài dự đoán của anh.

Anh đột nhiên thấy hứng thú, khẽ nhướn mày: "Đúng vậy. Thế, cậu có muốn ngủ với tôi không?"

Giang Bạch: "..." *Cái gì thế này?*

Cậu, chết năm 26 tuổi, chưa yêu đương, càng chưa nghĩ đến chuyện t*nh d*c. Dù biết mình thích đàn ông, nhưng yêu đương tốn thời gian và công sức, sức khỏe cậu không cho phép cậu có quan hệ thân mật với người khác. Nghĩ lại, cậu cũng thấy hơi tiếc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!