Chương 50: Anh trai

Giang Tuấn ăn cơm được nửa chừng đã bỏ mặc Lương Hách mà chạy đi, lúc rời đi còn bị chửi cho một trận ra trò.

Vừa bước vào quán lẩu, anh ta đã nhìn thấy Giang Bạch: "Du Du!"

Anh ta bước nhanh lại gần, liếc mắt nhìn hai người đang ngồi cùng Giang Bạch, chủ động giới thiệu: "Chào hai bạn, tôi là anh trai của Giang Bạch, tôi tên Giang Tuấn."

Ánh mắt Giang Tuấn lướt qua Đường Thiên Minh, lập tức nhận ra: lần trước tới trường tìm Giang Bạch, chính người này đã đứng ngay ngoài cửa lớp. Anh ta lên tiếng: "Ơ, là cậu à."

Giang Bạch: "Hai người quen nhau?"

Giang Tuấn ngồi cạnh cậu: "Lần trước anh đến trường tìm em, em không có đó. Ngay trước cửa lớp anh gặp cậu ấy, nói là đàn anh của em."

Chữ "đàn anh" vừa thốt ra, sắc mặt Hạ Lâm khẽ động, khẽ liếc nhìn Đường Thiên Minh một cái.

Đường Thiên Minh dường như đoán trước được ánh mắt kia, lạnh lùng lườm lại một cái, đầy cảnh cáo.

Hạ Lâm thu ánh nhìn về, nhanh chóng nở nụ cười ngoan ngoãn với Giang Tuấn: "Chào anh, em là Hạ Lâm, em, anh Thiên Minh và Tiểu Bạch đều lớn lên trong cùng một cô nhi viện."

Đường Thiên Minh nhíu mày. Anh không thích nhắc đến cô nhi viện, càng ghét bị người khác lôi mình vào mỗi lần nhắc tới cái xuất thân đó. Vậy mà Hạ Lâm lại như thể coi đó là một điểm cộng, hễ có cơ hội là kể ra.

Giang Tuấn sững người.

Anh ta vốn tưởng em mình đang ăn cùng bạn học.

Cũng giống như Đường Thiên Minh, anh không thích người ta gán mác " cô nhi viện" lên người Giang Bạch. Liếc sang em trai, thấy Giang Bạch đang chăm chú nhúng thịt, dáng vẻ như tách biệt hẳn với thế giới xung quanh, chẳng ai chen vào được.

Hạ Lâm lại muốn kéo Giang Bạch vào cuộc trò chuyện: "Tiểu Bạch, thì ra cậu thật sự có một người anh trai."

Đường Thiên Minh chau mày.

Giang Bạch nhấc miếng thịt đã nhúng, liếc Hạ Lâm. Chỉ một ánh nhìn, nhưng khiến Hạ Lâm cứng người, cảm giác khó tả – như xa cách, lại như nhìn thấu cậu ta.

Giang Bạch lại cụp mắt xuống ăn tiếp, chỉ khẽ "ừ" một tiếng, nghe không rõ là đáp lời hay chỉ hờ hững cho qua.

Giang Tuấn sợ mình không hòa nhập được vào cuộc trò chuyện của Giang Bạch và bạn bè, thấy có người nhắc đến mình thì lập tức hào hứng: "Mọi người biết tôi sao?"

Hạ Lâm nhanh chóng lấy lại nụ cười, quay sang Giang Tuấn: "Biết chứ ạ. Khi Tiểu Bạch mới tới viện, ngày nào cũng khóc đòi anh trai. Nghe các cô trong viện bảo, cậu ấy khóc suốt, dỗ kiểu gì cũng không nín."

Giang Tuấn thắt lòng, mũi cay cay. Anh nhớ, trước khi mất tích, Giang Bạch rất bám anh, đi đâu cũng lẽo đẽo, không thấy anh là khóc.

Giang Tuấn quay đầu nhìn em trai, cố tìm trong khuôn mặt trưởng thành ấy một chút bóng dáng của đứa trẻ ngày nào khóc đến nấc nghẹn gọi "anh ơi". Nhưng anh chẳng tìm thấy gì cả.

Giang Tuấn khẽ chớp mắt, xua đi lớp sương mờ nơi khóe mi: "Sau đó làm sao mới nín?"

Đường Thiên Minh trừng Hạ Lâm. Hạ Lâm vờ như không thấy: "Nhờ có anh Thiên Minh."

Hạ Lâm liếc Đường Thiên Minh, nụ cười xen chút khoái trá trả thù.

Đúng, Hạ Lâm là người như thế. Ai khiến cậu ta khó chịu, cậu ta khiến người đó khó chịu gấp bội. Từ nhỏ, khi chưa ai biết tật xấu này, Đường Thiên Minh đã rõ, nên cậu ta vừa sợ vừa ghét anh.

Hạ Lâm cười vô hại, như kể chuyện vui thời thơ ấu: "Hồi đó viện trưởng và mọi người không dỗ được Tiểu Bạch. Sau cậu ấy thấy anh Thiên Minh, lao tới gọi anh trai. anh Thiên Minh bảo đừng khóc, cậu ấy nín ngay. Tiểu Bạch hồi nhỏ chẳng nghe ai, chỉ nghe anh Thiên Minh. Trong trại, hai người thân như anh em ruột, em còn ghen tị."

Nếu ánh mắt có thể hoá thành dao, Đường Thiên Minh đã đâm Hạ Lâm hàng ngàn nhát.

Phải, cậu ta chỉ đang kể lại sự thật. Nhưng cũng chính cái sự thật đó lại ngầm nói rằng cậu là kẻ thế thân — trước mặt anh ruột của người ta, đến một tiếng "anh" cũng không dám xưng, chỉ dám gọi mình là "đàn anh". Vậy mà Hạ Lâm cố tình xé toạc chút thể diện cuối cùng của anh.

Cùng lúc đó, những lời ấy rơi vào tai Giang Tuấn cũng chẳng dễ chịu hơn chút nào.

Giang Tuấn ghen tị vì Đường Thiên Minh đã thay anh giành được sự tin tưởng của Giang Bạch, ghen tị vì người kia có thể lớn lên cùng em trai với danh nghĩa anh ruột.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!