Chương 5: Tôi không phải biến thái

Cửa phòng họp Tập đoàn Tạ thị bị đá tung. Tạ Hối đút tay vào túi quần, liếc nhìn mọi người: "Xin lỗi vì làm gián đoạn."

Dù nói vậy, giọng anh chẳng chút áy náy.

Tạ Hối đi nửa vòng quanh bàn họp, tiến lên phía trước. Anh đi ngang qua ai người đó đều vô thức né tránh. Mọi người sợ con quỷ sống này.

Tạ Hối hiếm khi dự họp. Từ lúc tiếp quản cổ phần của mẹ, anh chỉ đến hai lần: một lần đập phá phòng họp, một lần đá gãy xương sườn thư ký của Tạ Hồng Kỳ. Vì thế, đám người trong phòng họp vô thức căng thẳng, sợ rằng không cẩn thận sẽ bị anh ta đánh

Người chủ trì là Tạ Văn Châu, con trai bác Tạ Hối: "Sao cậu lại đến?"

Tạ Văn Châu là người duy nhất trong nhà họ Tạ mà Tạ Hối chịu nói chuyện. Anh liếc vị quản lý ngồi ghế đầu bên phải, ông ta vội đứng dậy nhường chỗ cho anh.

Tạ Hối ngồi xuống: "Đến nghe."

Tạ Hối lật tài liệu trên bàn: "Sao kế hoạch đầu tư cho Viện nghiên cứu Phong Hòa không có ở đây?"

Tạ Thượng Uy, ngồi đối diện vẻ mặt khinh thường: "Đầu tư vào viện nghiên cứu sắp phá sản thì được gì? Trăm năm chưa chắc thu hồi vốn. Tiền nhà họ Tạ cũng không phải dễ kiếm."

Tạ Thượng Uy, con trai chú hai Tạ, không thông minh nhưng gan đúng là lớn, dám khiêu khích Tạ Hối ở cự ly gần, không sợ bị đuổi khỏi phòng họp.

Hôm nay, Tạ Hối tâm trạng tốt, anh không cãi, chỉ lạnh lùng liếc nhìn: "Nhà họ Tạ vẫn hợp tác y khoa. Nghiên cứu thuốc tuy chậm, nhưng không phải là dự án vô lợi. Một khi có bước đột phá, lợi ích thu được không chỉ là lợi nhuận."

Tạ Thượng Uy cười khẩy

Đúng với danh xưng công tử bột chỉ biết ăn chơi, Tạ Thượng Uy bị ép đến công ty dù chẳng biết gì về kinh doanh, thấy Tạ Hối phân tích rõ ràng, anh ta càng tức.

Tạ Văn Châu: "Nghiên cứu y học đúng là không chỉ vì lợi nhuận. Tôi đã cho người bàn về dự án Phong Hòa. Nếu không có vấn đề, chiều nay họ sẽ ký hợp đồng. Cậu có muốn tham gia không?"

Tạ Hối lắc đầu: "Không, tôi chỉ xem kết quả. Anh lo phần còn lại."

Thấy Tạ Hối không nổi điên bỏ đi, mọi người trong phòng thở phào.

Tạ Thượng Uy đảo mắt: "Thằng điên, đầu tư viện nghiên cứu gì chứ? Muốn chế thuốc chữa bệnh cho chính mình à?"

Tạ Văn Châu cầm tập hồ sơ gõ vào đầu anh ta: "Im mồm, tiếp tục họp."

Tầng 22. Tạ Hối vào văn phòng, thấy Trình Tăng ngồi trước máy tính ngáp ngắn, ngáp dài..

Tạ Hối: "Bảo cậu xem camera, sao lại ngồi lười biếng ở đây?"

"Em không lười, chủ yếu là vì quá chán thôi. Sáng nay anh dâu không xuống lầu, chẳng có gì để xem cả."

Tạ Hối lắp camera ở phòng khách để đề phòng dì Trương. Giờ có thêm Giang Bạch. Tạ Hối muốn xem con cáo nhỏ ở nhà sẽ làm gì sau lưng mình khi mình không có ở nhà. Anh ta bảo Trình Tăng xem, nhưng xem cả buổi sáng cả cái bóng cũng không thấy.

Tạ Hối đứng sau sofa, nhìn màn hình giám sát: "Cậu nghĩ cậu ta đang làm gì trong phòng?"

Trình Tăng: "Sao em biết được? Hay mai em lắp camera trong phòng anh dâu"

Chưa nói hết, cậu đã bị Tạ Hối táng vào gáy: "Tôi không phải b**n th**."

Trình Tăng ôm gáy: "Hả? Không phải sao? Ai cũng nói anh b**n th**."

Chỉ Trình Tăng dám nói thế, vì cậu không sợ bị đánh chết. Câụ còn thở thì cậu vẫn là đàn em của Tạ Hối.

Giang Bạch thích nghi nhanh chóng với môi trường mới. Đêm qua ngủ một giấc thoải mái, là một khởi đầu tốt.

Cậu ngồi trước máy tính, tra thông tin Đại học Kinh Bắc. Giang Bạch vốn học y khoa lâm sàng, giờ đang học khoa Dược.

Điện thoại reo. Thấy là Lâm Huệ, cậu nhấc máy: "Mẹ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!