Buổi sáng sớm, trời âm u, chưa đến trưa đã bắt đầu có tuyết rơi nặng hạt. Lúc bước vào nhà hàng, Lương Hách phủi tuyết trên người, ngẩng đầu chào Giang Tuấn đã đến từ trước.
Nhà hàng mà Giang Tuấn đặt cách viện nghiên cứu không xa, Lương Hách vốn suốt ngày vùi đầu trong phòng thí nghiệm, nên quyết định đi bộ một chút cho thư giãn, nhưng đi được nửa đường thì bắt đầu hối hận. Gió Bắc lạnh thấu xương, kèm theo tuyết rơi xối xả, suýt nữa thì thổi anh bay ngược về viện.
Lương Hách cởi áo khoác: "Hôm nay sao tự nhiên mời tôi ăn cơm?"
"Không có việc thì không được mời à?" Giang Tuấn rót trà nóng cho anh.
Lương Hách ngồi xuống, nhấp trà: "Nói đi, muốn lấy thông tin gì từ tôi?"
Giang Tuấn nở nụ cười: "Em trai tôi dạo này sao rồi? Hết cảm chưa?"
"Em trai cậu, Giang Bạch á?" Lương Hách ngạc nhiên nhìn anh, "Cậu không biết hả? Cậu ấy nghỉ việc ở chỗ tôi rồi, mấy hôm nay không đến nữa."
Giang Tuấn lần trước gọi điện mới biết Giang Bạch làm việc ở viện nghiên cứu của Lương Hách, vậy mà chưa được mấy hôm đã nghỉ?
Giang Tuấn ngẩn người: "Không đến nữa là sao? Các cậu sa thải nó à?"
"Sa thải? Cậu nói đùa à," Lương Hách nói, "Gần đây có người muốn mua lại viện nghiên cứu, viện trưởng thì muốn bán, còn phó viện trưởng thì phản đối. Em cậu biết chuyện, chẳng nói chẳng rằng, thu dọn đồ đạc rồi đi luôn."
Viện vẫn do phó viện trưởng phụ trách, mấy hôm trước có người từ một tập đoàn đến nói muốn mua lại. Châu Bình Giang từ chối ngay tại chỗ, nhưng việc lại truyền đến tai viện trưởng, người này không thông báo với phó viện trưởng mà tự ý liên hệ với bên tập đoàn.
Vài ngày nay hai người họ cãi nhau không ngớt. Giang Bạch nghe nói viện trưởng có ý định bán viện thì ngay lập tức bỏ dở cả nửa chừng thí nghiệm, dọn đồ rời đi.
Lương Hách nhìn Giang Tuấn đầy nghi hoặc: "Hôm trước tôi cũng muốn hỏi rồi, cậu với Giang Bạch có quan hệ không tốt à" Sao chuyện gì của câu ấy cậu cũng chẳng biết thế?"
Giang Tuấn im lặng.
Giang Bạch xa cách với gia đình, trách ai đây?
Giờ hối hận thì cũng chẳng ích gì. Nhà người ta con cái giận thì cùng lắm vài ngày là qua, còn Giang Bạch thì giận trong lặng lẽ, không cãi, không làm ầm ĩ, đi là đi, chẳng ngoảnh lại. Giờ Giang Tuấn muốn biết tin tức còn phải lòng vòng hỏi người ngoài.
Giang Tuấn thở dài: "Ai muốn mua viện nghiên cứu vậy?"
Lương Hách uống ngụm nước nóng: "Tạ Thị."
Giang Tuấn tròn mắt, giọng như muốn hét lên:"... Gì cơ?!"
Lương Hách giật mình, suýt bị nước nóng phỏng môi: "Cậu hét cái gì? Tạ thị, tập đoàn Tạ thị đó."
Giang Tuấn cạn lời: "Đệt."
Quả đúng là nghiệt duyên.
Chả trách Giang Bạch bỏ đi. Nếu là anh, anh cũng không đời nào muốn làm việc cho họ Tạ!
—
Trong văn phòng giáo viên tại Đại học Kinh Bắc.
Tuyết ngoài trời vẫn chưa ngừng rơi. Giang Bạch ngồi trong phòng nhìn ra ngoài cửa sổ, trên bậu cửa đã đọng một lớp tuyết dày, một cơn gió thổi qua, một mảng tuyết lớn bị thổi bay.
"Lão Châu hôm qua có gọi cho tôi," Chu Minh Lễ rót cho cậu ly nước, Giang Bạch gật đầu cảm ơn, ông kéo ghế ngồi xuống đối diện cậu, "Ông ấy kể cho tôi chuyện ở viện nghiên cứu."
Giang Bạch sớm đoán được hôm nay giáo sư gọi mình đến là vì chuyện này:
"Em rời đi cũng nói rõ với Phó Viện trưởng Châu rồi."
"Em tưởng lão ấy gọi để hỏi tội à? Ông ấy sợ tôi gửi em đi chỗ khác, ra sức xin giữ người!" Châu Minh Lễ hỏi: "Em nghĩ sao về chuyện này?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!