Chương 48: Tạ tiên sinh

Khi Tạ Hối trở về văn phòng tầng hai mươi hai, Giang Bạch vừa mới bóc xong một múi quýt chuẩn bị bỏ vào miệng, ánh mắt Tạ Hối lập tức lạnh đi: "Bỏ xuống! Quýt gây nóng trong, em không cần họng nữa à? Nước lê uống hết chưa?"

Giang Bạch: "......" Trong truyện có nói đâu là người này có gen làm cha?

Phổ Mạn không biết đã đi đâu mua quýt, giờ mới quay lại, Giang Bạch còn chưa kịp ăn được miếng nào, trong lúc Tạ Hối đi tới, cậu liều mạng nhét cả múi quýt vào miệng, một múi chưa đủ, lại bóc nốt nửa còn lại nhét hết vào.

Tạ Hối: "...... Mẹ kiếp."

Thấy Tạ Hối đi đến, Giang Bạch lập tức bật dậy chạy.

Phổ Mạn không hiểu lão đại từ khi nào trở nên vô lý đến vậy, ăn miếng quýt cũng không cho, cô chặn Tạ Hối lại: "Anh Bạch nói miệng anh ấy có "chim"."

Tạ Hối nghe vậy sững người: "...... Gì cơ?"

Giang Bạch cũng ngẩn ra, quay đầu lại không cẩn thận va vào bàn trà, loạng choạng rồi ngã xuống ghế sofa bên cạnh, nước quýt trong miệng làm cậu ho sặc sụa.

Tạ Hối đẩy Phổ Mạn sang một bên, mặt anh giận giữ nhưng động tác lại rất nhẹ nhàng, ngồi xuống vỗ lưng cho Giang Bạch: "Mẹ kiếp, em chạy cái gì? Nhổ ra, đừng có cứng đầu nữa!"

Giang Bạch ho đến mức không thở nổi, mặt đỏ bừng lên nhưng vẫn không chịu nhổ chỗ quýt trong miệng ra.

Cuối cùng cậu cũng nuốt hết chỗ đó xuống, thở hồng hộc mới yên ổn trở lại.

Tạ Hối vừa rồi còn sợ cậu chết nghẹn, giờ thấy cậu không ho nữa, liền cong khóe môi, tay vẫn đặt trên lưng Giang Bạch, hỏi như cười như không: "Vừa rồi Phổ Mạn nói trong miệng em có gì?"

Giang Bạch liếc nhìn Phổ Mạn một cái, cô gái này đúng là nói chuyện lúc nào cũng ngắn gọn súc tích...

Giây tiếp theo chỉ nghe Tạ Hối mờ ám nói: "Anh từng bỏ "chim" vào miệng em bao giờ?"

Giang Bạch: "......" Mẹ nhà anh chứ "chim"!

Giờ Giang Bạch chẳng còn hơi sức đâu mà nổi giận, đẩy Tạ Hối một cái mà tay mềm nhũn: "Ý em là em nhạt miệng, mấy hôm nay ngày nào anh cũng bắt em ăn cháo, không có mùi vị gì hết."

("

" : word by word: miệng tôi có cả con chim nhưng đây là câu thành ngữ nghĩa là nhạt mồm nhạt miệng)

Tạ Hối: "Thế là em lén ăn? Anh còn ở đây mà em dám lén ăn rồi, nếu anh không có mặt thì em còn muốn làm gì?"

Giang Bạch biết người này lại bắt đầu đen tối, trợn mắt liếc anh một cái: "Anh muốn nghe gì, nghe em nói em lén 'ăn người' hả?"

Tạ Hối bóp cằm cậu, ép Giang Bạch phải ngẩng mặt lên: "Em dám!"

Giang Bạch nói miệng nhạt, Tạ Hối cũng không chiều theo cậu, chỉ cho cậu ăn nốt nửa quả quýt còn lại, sau đó kiên quyết không cho chạm tới quả thứ hai.

Uống thuốc xong, Giang Bạch thấy hơi buồn ngủ, không xem mấy số liệu kia nữa mà cuộn chăn nằm trên sofa, chọn một bộ phim bật lên xem, mới chưa được hai mươi phút đã ngủ mất.

Tạ Hối bế cậu vào phòng nghỉ, Giang Bạch ngủ rất say, vì vẫn còn sốt nhẹ nên hai má đỏ hồng.

Cậu ngủ một mạch đến trưa, Trình Tăng gõ cửa đi vào, không thấy người trong văn phòng, liền gọi nhỏ: "Anh?"

Tạ Hối: "Ở đây."

Trình Tăng đi đến cửa phòng nghỉ nhìn vào, thấy Tạ Hối đang ngồi bên giường: "Anh dâu vẫn chưa tỉnh ạ?"

Tạ Hối: "Có chuyện gì?"

"À là thế này." Trình Tăng nói: "Tạ Hồng Kỳ đến rồi, nói muốn gặp anh."

Sắc mặt Tạ Hối tối sầm, hạ giọng quát: "Bảo ông ta cút."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!