Chương 46: "Giang thiếu gia, ngưỡng mộ đã lâu."

"Tiểu Bạch?"

Hạ Lâm thấy Giang Bạch thì sững người, sau đó vô cùng vui mừng bước nhanh đến: "Đúng là cậu rồi! Cậu đến cùng anh Tam gia à"

Giang Bạch cũng hơi bất ngờ khi thấy Hạ Lâm: "Không phải."

Hạ Lâm biết bữa tiệc hôm nay là do nhà họ Giang tổ chức, không có thiệp mời thì căn bản không vào nổi. Tuy không biết nhà họ Giang có địa vị cỡ nào trong giới này, nhưng chắc canh là thuộc tầng lớp thượng lưu. Vậy nên cậu ta mới năn nỉ Hoa thiếu cho đi theo.

Lúc đầu còn nghĩ Hoa thiếu tốt bụng, ai ngờ tới nơi mới biết, Hoa thiếu dẫn cậu ta đến chỉ để chọc tức ông già nhà mình.

Ba Thôi Hoa Thượng muốn anh ta đến đây là để "làm quen" với nhị thiếu gia nhà họ Giang. Gọi là làm quen, nhưng ai cũng hiểu rõ trong lòng, chẳng qua là muốn bám vào nhà họ Giang. Nếu đã không thay đổi được chuyện con trai thích đàn ông, thì ít ra cũng phải tìm được một người xứng đáng, chứ không phải suốt ngày lăn lộn với người như Hạ Lâm.

Kết quả, vừa vào đến nơi đã bị ba của Hoa thiếu nhìn thấy. Nhìn Hoa thiếu dắt Hạ Lâm vào, ông ta nổi đóa, chỉ vào mặt cậu mắng cho một trận, bảo cậu chẳng ra gì, mất mặt, còn quát cậu cút đi.

Dĩ nhiên Hạ Lâm sẽ không đi. Đã đến rồi thì thôi, cùng lắm không đi với Hoa thiếu nữa, tự tìm niềm vui cũng được.

Nhưng ở nơi này, làm gì có "niềm vui" nào thuộc về cậu ta? Đi giữa đám người ấy, cậu ta cảm thấy bản thân thật lạc lõng, chỉ có thể cầm ly rượu đi loanh quanh. Đi một hồi lại thấy Giang Bạch đang trốn trong góc.

Quả nhiên, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Người như cậu ta và Giang Bạch không hợp với chốn này.

Có Giang Bạch làm bạn, Hạ Lâm thấy dễ chịu hơn hẳn: "Không phải đi với Tam gia ? Vậy cậu đi với ai? Tôi nghe nói hôm nay là tiệc nhà họ Giang tổ chức cho nhị thiếu gia. Cậu có gặp người đó chưa?"

Giang Bạch không biết có nên nói mình chính là người đó hay không: "... Gặp rồi."

Hạ Lâm tò mò hỏi: "Trông thế nào?"

Giang Bạch không tiện tự khen mình: "Cậu quan tâm chuyện này làm gì?"

Hạ Lâm cười: "Chỉ tò mò thôi."

Ba của Hoa thiếu muốn gán ghép anh ta với nhị thiếu gia nhà họ Giang, nhưng Hoa thiếu thì chẳng mấy hứng thú, cho rằng chắc chỉ là một đứa từ xó xỉnh nào đó được tìm về, nên Hạ Lâm mới hỏi vậy, muốn xem thử nếu người ta không đẹp bằng cậu ta thì Hoa thiếu chắc chẳng động lòng đâu.

Hạ Lâm cảm thán: "Người ta đúng là có số hưởng. Mất tích bao nhiêu năm mà vẫn được tìm về, lại gặp được nhà giàu thế này, nửa đời sau chẳng cần lo gì nữa. Đúng là người với người khác nhau một trời một vực."

Giang Bạch không lên tiếng.

Cậu không rõ Hạ Lâm thực sự không nghĩ đến chuyện cậu cũng họ Giang, hay là cố tình quên đi.

Hạ Lâm lại hỏi: "À đúng rồi, cậu nói không đi với Tam gia, vậy cậu đi với ai?"

Giang Bạch: "Với người nhà."

Hạ Lâm sững lại một lúc, rồi mới nhớ ra Giang Bạch đã được cha mẹ ruột tìm về. Dù trước kia hoàn cảnh giống nhau, nhưng từ giờ trở đi, họ đã không còn ở cùng một đẳng cấp nữa rồi.

Hạ Lâm giấu đi ghen tị trong lòng, cố tỏ ra ngưỡng mộ:"Vậy nhà cậu chắc điều kiện tốt lắm. Nghe nói khách mời hôm nay đều có thế lực. Nhà cậu được mời, chắc chắn không tệ. Giỏi lắm Tiểu Bạch, phất rồi."

Giang Bạch không hỏi Hạ Lâm đi với ai, bởi cả Hạ Lâm còn biết hôm nay không dễ vào cửa, thì cậu cũng chẳng thể không biết. Chỉ là Giang Bạch không cảm thấy hai người thân thiết gì, nên có những chuyện không muốn hỏi, cũng chẳng muốn quan tâm.

Tề Quân tìm một hồi, thấy Giang Bạch trốn sau tấm rèm nói chuyện với ai đó thì bước lại: "Trời đất ơi, anh dâu nhỏ sao lại trốn ở đây thế này. À này, Thôi Hoa Thượng đến rồi đó."

Thấy người đang nói chuyện với Giang Bạch quay đầu lại, bước chân Tề Quân khựng lại.

Anh nhớ rõ, lần trước trên du thuyền, người này đi cùng Thôi Hoa Thượng, nên nhận ra ngay: "Mẹ nó, chẳng phải là tình nhân của Hoa thiếu à? Cậu sao lại ở đây?"

Hai chữ "tình nhân" quá đỗi thẳng thừng, sắc mặt Hạ Lâm chợt cứng đờ, cảm giác khó chịu không nói nên lời.

Cậu ta lúng túng liếc nhìn Giang Bạch.

Lần trước Hoa thiếu đưa Giang Bạch thẻ phòng, chắc Giang Bạch đã đoán ra quan hệ của cậu với Hoa thiếu. Cậu ta tự lừa mình rằng Giang Bạch cũng như mình, nên mới bắt chuyện, nhưng lại không nhắc đến chuyện mình đến cùng Hoa thiếu — không muốn mình thấp kém hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!