Chương 45: Bữa tiệc

"Ba, mẹ."

Không còn là người bị liệt vào danh sách đen, cả người Giang Tuấn như bừng sáng, thần thái sảng khoái.

Trong đại sảnh tiệc, Giang Tuấn sải bước đi nhanh đến trước mặt Lâm Huệ và Giang Bách Thành: "Con đưa Du Du về rồi ạ."

Lâm Huệ đã lâu không gặp Giang Bạch, bà mong mỏi chờ đợi, vừa ngó ra sau lưng Giang Tuấn, vừa nhìn anh hỏi: "Thế người đâu?"

Giang Tuấn quay đầu lại, sửng sốt: "Ủa... chết rồi, người đâu mất rồi?"

Lâm Huệ sốt ruột: "Con còn hỏi ai ?"

Giang Bách Thành nhíu cậu: "Con làm ăn kiểu gì vậy, chỉ đi đón một người mà cũng không xong?"

Buổi tiệc này, Giang Bách Thành đã muốn tổ chức từ lâu. Ban đầu ông không nói ra vì sợ Giang Nông sẽ khó chịu. Sau này muốn tổ chức lại thì Giang Bạch đã không còn về nhà nữa.

Hôm nhận được điện thoại từ Tạ Hối, Giang Bách Thành khá bất ngờ. Để tránh Tạ Hối đổi ý, ông chỉ mất mười ngày từ khâu tìm địa điểm đến việc gửi thiệp mời khách.

Giang Tuấn chủ động đề nghị đi đón Giang Bạch, ban đầu Giang Bách Thành còn lưỡng lự, sợ con trai lại vì Giang Nông mà làm điều gì không phải với Giang Bạch. Sau nhiều lần cam đoan, ông mới gật đầu cho phép, ai ngờ người vẫn bị nó làm thất lạc.

Từ sau lần Tạ Hối cho người đá Giang Nông từ trên lầu xuống, được Giang Tuấn đưa đi viện, sự thất vọng của Giang Bách Thành dành cho anh chưa từng che giấu.

Trong lòng Giang Tuấn có chút tủi thân, nhưng cũng hiểu tất cả là do mình mà ra. Anh luống cuống giải thích: "Con thật sự có đưa em ấy tới rồi, lúc nãy còn đi sát sau con cơ mà."

Giang Bạch quả thực có theo Giang Tuấn vào, nhưng vừa bước vào thì bị Tề Quân chặn đường.

Cậu định gọi Giang Tuấn một tiếng, nhưng không hiểu sao đối phương có vẻ hơi phấn khích, đi nhanh một cách bất thường, lại còn lẩm bẩm không ngừng. Cậu gọi mấy tiếng anh ấy đều không nghe thấy.

Thấy Giang Tuấn càng lúc càng đi xa, Giang Bạch thở dài nghĩ: "Thôi kệ, mình tới nơi là được."

"Anh dâu nhỏ, anh còn nhớ em không?"

Giang Bạch đáp: "Nhớ chứ, Tề tổng."

Tề Quân xua tay lia lịa: "Đừng đừng đừng, gọi em là Tề Quân là được rồi."

Giang Bạch cũng không chấp nhặt chuyện xưng hô: "Tôi là Giang Bạch."

Tề Quân cười nói: "Biết chứ, thiếu gia nhà họ Giang, nhân vật chính tối nay. "Trước khi tới đây, Tam ca đã dặn dò em rồi"

Nghe đến đây, Giang Bạch hơi ngạc nhiên , cậu cứ tưởng Tề Quân là khách được nhà Giang mời, nhưng nghe vậy mới thấy lạ: "Anh ấy dặn gì cơ?"

Tề Quân : "Bảo em tới trò chuyện cùng anh, sợ anh buồn chán."

Tất nhiên, lời Tạ Hối dặn không chỉ đơn giản vậy, ngoài chuyện sợ Giang Bạch chán, vai trò chính của Tề Quân còn là đưa cậu đi xã giao với các vị khách.

Và đúng là Tề Quân cũng bắt đầu làm vậy thật.

Trong buổi tiệc của nhà họ Giang, thiếu gia nhà họ Tề đưa thiếu gia nhà họ Giang đi giới thiệu khắp nơi.

Một vị tổng giám đốc đang trò chuyện với Giang Bách Thành chợt sững người, ánh mắt dừng lại ở nhóm thanh niên phía xa.

Giang Bách Thành hỏi: "Lâm tổng, có chuyện gì sao?"

Người kia nhìn về phía đám người trẻ tuổi: "Tôi hình như thấy thằng con phá của nhà tôi ở đó..."

Không chỉ có một người nhận ra điều bất thường, vài vị khách cũng bắt gặp đám con của mình — những người vốn nói là bận nên không thể tới dự tiệc — giờ lại đang tụ tập ở đây.

Tương tự, những thanh niên được mời đến dự tiệc nhà họ Giang cũng bất ngờ khi thấy cha mẹ mình xuất hiện: "Ba? Sao ba lại ở đây?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!