Chương 44: Chọn trang phục

Lúc Giang Bạch bước vào nhà là 3:05 pm, vừa mở cửa đã cảm nhận được một luồng sát khí ập vào mặt.

Không đến mức vậy chứ.

Cậu thầm nghĩ, chẳng phải chỉ trễ có năm phút thôi sao?

Nhưng còn chưa kịp nghĩ xem nên đối mặt với luồng khí áp này thế nào, thì đã nghe thấy giọng nói của một người khác vang lên từ phòng khách: "Em về rồi à!"

Giang Bạch thoáng khựng lại, nhìn về phía Giang Tuấn — người vốn đang đứng trước ghế sofa, vừa nhìn thấy cậu thì liền đổi sang vẻ mặt vui mừng rồi bước tới.

"Anh đến làm gì vậy?"

Giang Tuấn không để tâm đến vẻ bất ngờ hay hơi có phần không hoan nghênh trong giọng nói của Giang Bạch, chỉ tay vào hai dãy giá treo quần áo trong phòng khách:

"Anh mang đồ đến cho em."

Trong phòng khách có hai dãy treo đầy vest. Một bên là các màu đen, trắng, xám đơn giản; bên còn lại thì sặc sỡ hơn — đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím, tất cả các màu có thể gọi tên đề có đủ.

Giang Bạch liếc mắt nhìn Giang Tuấn.

Giang Tuấn kéo tay cậu đi vào trong: "Đến chọn xem thích bộ nào, hoặc thử hết cũng được, dù gì vẫn còn nhiều thời gian."

Ánh mắt Giang Bạch liếc sang Tạ Hối đang ngồi trên ghế sofa với khuôn mặt đen như đáy nồi, luồng khí áp đó đúng là không phải ảo giác.

Tạ Hối nhìn chằm chằm tay Giang Tuấn đang nắm tay Giang Bạch, lông mày nhíu chặt: "Em ấy bị thương ở chân, đừng có kéo như vậy!"

Giang Tuấn ngẩn người: "Chân bị thương ?"

Anh cúi đầu nhìn chân Giang Bạch: "Chân nào? Sao lại bị thương? Có nghiêm trọng không?"

Giang Bạch chẳng hỏi vì sao Giang Tuấn lại đến, cũng chẳng hỏi Tạ Hối tại sao lại để anh vào nhà: "Không nghiêm trọng."

Cậu nhìn về phía Tạ Hối: "Sao mặt anh lại khó coi thế?"

Tạ Hối trừng mắt với Giang Tuấn: "Em không tò mò tại sao anh ta lại có mặt ở đây à?"

Lẽ ra là nên tò mò. Nhưng từ sau khi gặp Giang Nông, cậu lại chẳng thấy lạ gì nữa.

Vừa nãy Giang Nông có nhắc đến buổi tiệc, còn nói Tạ Hối đã liên hệ với nhà họ Giang. Tuy cậu không rõ Tạ Hối đã làm gì, nhưng nếu Giang Tuấn có thể xuất hiện ở đây, tám phần là giữa bọn họ đã âm thầm đạt được thỏa thuận nào đó, chỉ là vì lý do gì đó mà sắp trở mặt thôi.

Giang Bạch liếc nhìn Giang Tuấn.

Thấy em trai ruột thân thiết với Tạ Hối hơn cả với mình, Giang Tuấn tức tối, liền nói thẳng ra kế hoạch tối nay nhà họ Giang sẽ tuyên bố thân phận của Giang Bạch

- con út thất lạc của họ.

Giang Tuấn chỉ kể việc nhà họ Giang đã chuẩn bị, nhưng không nói gì về việc này có liên quan đến Tạ Hối.

Nghe xong, phản ứng của Giang Bạch rất bình thản. Cậu quay sang hỏi Tạ Hối: "Tại sao?"

Câu hỏi đó là dành cho Tạ Hối, không phải Giang Tuấn.

Tạ Hối nhướng cậu. Trước kia Trình Tăng từng nói ánh mắt của Giang Bạch như thể nhìn thấu tất cả, nói dối trước mặt cậu còn áp lực hơn cả trước mặt anh— giờ thì Tạ Hối bắt đầu cảm thấy đúng là như vậy thật.

"Em không thấy bất ngờ chút nào sao?"

Chuyện công bố thân phận Giang Bạch là con út thất lạc nhà họ Giang thật ra là do Tạ Hối đề nghị với gia đình cậu — ngay trong ngày họ đi tàu ra biển, anh đã gọi điện cho Giang Bách Thành.

Ngày hôm đó, trừ Tề Quân, không ai hỏi quan hệ giữa anh và Giang Bạch là gì. Nhưng chỉ cần nhìn tấm thẻ phòng cũng đủ để người ta suy đoán.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!