Chương 43: "bệnh nhân" giai đoạn cuối

"Anh dâu ơi, anh dâu! Em có chuyện động trời muốn kể cho anh nghe!"

Diệp Thiếu Lễ chỉ dặn không được nói với Tạ Hối, đâu có nói không được kể cho Giang Bạch. Thế là sáng hôm sau, Trình Tăng đã mặt dày mò đến khu nhà Phong Lâm Hoa Lý ăn chực bữa sáng, tranh thủ lúc Tạ Hối không để ý, thì thào kể chuyện tám nhảm với Giang Bạch.

Giang Bạch đang vội ra ngoài, chẳng có hứng nghe Trình Tăng lải nhải: "Chuyện trọng đại của cậu để dành kể với ông anh cậu ấy."

"Không được, chuyện này tuyệt đối không thể nói với anh ấy." Trình Tăng liếc lên lầu, thấy Tạ Hối chưa xuống, bèn ghé sát lại nói nhỏ: "Chuyện này chỉ có thể nói với anh, nghe xong nhớ đừng sốc nhé."

Giang Bạch im lặng húp cháo, không thèm để ý.

Trình Tăng nghiêm túc nói: "Hình Lạc thật ra là..." Cậu ta dáo dác nhìn quanh như trộm, rồi che miệng thì thào: "Là con riêng của Diệp Thiếu Lễ!"

Giang Bạch: "......???"

Dù đã chuẩn bị tinh thần rằng Trình Tăng sắp phun ra chuyện vớ vẩn gì đó, nhưng nghe đến đây, cậu vẫn sốc đến mức suýt sặc cháo. Cậu nhìn Trình Tăng – người tuy không bị điên như Tạ Hối nhưng cũng hay có lúc đầu óc có vẫn đề: "Cậu nghe từ đâu ra thế?"

Trình Tăng ra vẻ "mọi thứ đều không qua được mắt em", nhìn vẻ mặt chấn động của Giang Bạch: "Anh không thấy Diệp Thiếu Lễ đối xử với Hình Lạc tốt bất thường à? Còn tốt một cách rất kỳ lạ nữa chứ!"

Giang Bạch đúng là cũng thấy hơi kỳ, nhưng nói là con riêng thì hơi quá rồi đó...

Trình Tăng quả quyết: "Em thề là thật đấy anh dâu, Hình Lạc chắc chắn là con rơi của Diệp Thiếu Lễ. Cái thằng khốn đó, chắc năm xưa khi đến đón đại ca thì lỡ làm cô gái nào có bầu, sau đó lại phủi mông bỏ đi, bây giờ biết mình có con rồi mới quay lại bù đắp. Mấy chuyện thất đức như thế đúng là chỉ có anh ta mới làm nổi!"

Khoảnh khắc đó, như có một giả thuyết hợp lý hơn cả "con riêng" chợt lóe lên trong đầu Giang Bạch, nhưng vì Trình Tăng nói quá nghiêm túc và nhập tâm, cậu cũng bị dẫn dắt lệch hướng.

Trình Tăng thì thầm kể tiếp: "Tối qua Diệp Thiếu Lễ tự tiện xông vào nhà em, còn đánh lén em nữa. Dĩ nhiên em không để yên, đánh nhau một trận. Tên khốn đó đó còn rạch lưng em một phát, chỗ này nè." Trình Tăng chỉ vào sau lưng mình: "Nhưng anh ta cũng không chiếm được lợi, em cũng làm anh ta xước mặt rồi. Sau đó..."

"Dừng." Giang Bạch bị cậu ta nói cho ong hết cả đầu: "Nói vào trọng tâm."

"Được," Trình Tăng cắt bớt cả ngàn chữ mở đầu: "Trọng tâm là, Diệp Thiếu Lễ nhờ em chăm sóc Hình Lạc."

Giang Bạch: "..."

Ờ thì... cái này đúng là trọng tâm thật.

Nghĩ đến kỳ nghỉ Quốc Khánh, đúng là Diệp Thiếu Lễ có hơi kỳ kỳ với Hình Lạc, nhưng mấy lời của Trình Tăng vẫn cứ thấy quá hoang đường. Giang Bạch nói: "Một cách logic mà nói, chẳng phải khả năng anh ta thích Hình Lạc cao hơn sao? Sao cậu lại nghĩ hai người đó là cha con?"

Nói sao nhỉ...

Chính là cảm thấy Diệp Thiếu Lễ cái thể loại đó không thể nào thích một cậu nhóc sạch sẽ đơn thuần như Hình Lạc.

"Không thể nào, hai người đó chắc chắn là cha con," Trình Tăng chắc nịch, "Nếu không phải, em ngửa mặt ăn phân!"

Tạ Hối từ trên lầu đi xuống vừa vặn nghe thấy câu bảo đảm vang dội của Trình Tăng: "Khẩu vị của cậu cũng lạ đó. Ăn xong thì theo Diệp Thiếu Lễ luôn đi, tôi thấy tởm."

Tạ Hối vừa xuống đã nhắc đến Diệp Thiếu Lễ, làm Trình Tăng suýt té ghế vì sợ, vội nháy mắt liên tục ra hiệu cho Giang Bạch giữ mồm giữ miệng.

Tạ Hối bước tới nhìn tô cháo Giang Bạch còn chưa ăn xong: "Sáng sớm đã ngồi nghiên cứu chuyện ăn phân với cậu ta, ăn có ngon không?"

Giang Bạch: "Nếu anh đừng tiếp tục chủ đề này nữa thì em còn có thể ăn ngon hơn."

Tạ Hối ngồi xuống cạnh Giang Bạch: "Trước ba giờ chiều để Phổ Mạn đưa em về, tối nay dẫn em đi dự tiệc."

"Tiệc á?" Giang Bạch trước giờ chỉ từng đi hội thảo học thuật, nghe đến hai chữ "dự tiệc" là chỉ nhớ đến trong tiểu thuyết mấy chỗ có đèn đuốc mờ ảo, âm mưu chồng chéo, hoàn toàn không có hứng thú: "Em không muốn đi."

Tạ Hối: "Không, em muốn."

Chuyện phiếm của Trình Tăng bị cắt ngang giữa chừng. Vì "mệnh lệnh" của Tạ Hối, Giang Bạch chỉ ở lại phòng thí nghiệm buổi sáng, ăn trưa xong thì bảo Phổ Mạn đưa mình về trường.

Những lời Trình Tăng nói lúc sáng khiến Giang Bạch cảm thấy có gì đó không ổn, như thể một đáp án sắp hiện ra trước mắt nhưng vẫn mơ hồ. Những suy đoán của Trình Tăng như một câu thần chú bám chặt lấy tâm trí cậu, khiến đầu óc cậu chỉ toàn quanh quẩn với mấy chữ "con riêng".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!