Diệp Thiếu Lễ chưa ăn cơm xong đã bỏ đi. Trước khi đi, anh còn dặn Hình Lạc cứ yên tâm ở lại đây, nếu họ Tạ mà dám đuổi cậu, anh sẽ quay lại đốt luôn cái nhà nát này.
Hai gã đàn ông ngoài ba mươi, cãi nhau om sòm ngay trước mặt một thằng nhóc mười tám tuổi.
Giang Bạch bị làm ồn đến nhức đầu, cơm cũng chẳng ăn nổi.
"Anh... bọn... bọn họ... không sao chứ?" Sau khi náo nhiệt qua đi, Hình Lạc bỗng cảm thấy mình như gây họa. Cậu vốn chỉ muốn đến chơi với Bạch ca chơi , ai ngờ lại khiến nhà Diệp Thiếu Lễ và đại ca cãi nhau.
"Không sao." Giang Bạch hoàn toàn không lo lắng:"Chẳng phải chưa đánh nhau sao."
Hình Lạc liếc nhìn cậu: "Anh... anh... đúng... đúng là.... lạc quan.... không đánh là không sao."
Giang Bạch bật cười.
Dù cậu không rõ Diệp Thiếu Lễ làm sao, nhưng đánh nhau thì chắc không đến mức. Mà có đánh thật thì cậu kéo Hình Lạc trốn đi là được rồi.
Sau khi nhập học, Giang Bạch chỉ đi học vài buổi đầu, mấy hôm sau thì biến mất khỏi trường.
Hôm nay cậu lên thư viện tìm tài liệu, đang chuẩn bị đi thì bị Chu Minh Lễ chặn lại.
"Giáo sư Chu?" Giang Bạch thấy thầy xuất hiện trong thư viện thì hơi bất đắc dĩ cười:
"Thầy không phải là cố ý đến bắt em đấy chứ?"
"Em nghĩ sao?" Chu Minh Lễ nói: "Nói chuyện với tôi một chút?"
Giang Bạch cũng đoán được ông muốn nói gì.
Vừa ra khỏi thư viện, Chu Minh Lễ đã hỏi: "Mấy hôm rồi không lên lớp?"
Giang Bạch cười khổ: "Thầy ơi, thật lòng mà nói, em không lên lớp nổi. Cứ nghe giảng là em lại buồn ngủ. Hay là thầy tha cho em đi, yên tâm, đến thi em đảm bảo không trượt môn."
Ngày trước Giang Bạch là sinh viên kiểu mẫu – học đủ tiết, chưa từng đi trễ. Nhưng giờ, nghe giảng lại là những thứ đã biết từ lâu, nhiều khi suýt ngủ gật trên lớp.
Giang Bạch vừa mở miệng đã chặn luôn lời Chu Minh Lễ. "Em đừng đánh trống lảng. Thầy tìm em không phải vì chuyện đó."
"Chuyện lên lớp tạm gác lại. lão Châu nói gần đây em toàn ở phòng thí nghiệm họ. Tuần đầu khai giảng, em không ghé phòng thí nghiệm trường lần nào. Em quyết định làm bên đó rồi sao?"
Giang Bạch đúng là có đến viện nghiên cứu, Còn yêu cầu viện trưởng Châu sắp xếp riêng cho một phòng thí nghiệm. Phía trường thì khỏi bàn, đừng nói chuyện cũ, chỉ riêng việc xin phòng thí nghiệm riêng thôi cũng là điều không thể.
Dự án trước đây của Giang Bạch đã được cậu bán lại với giá rẻ cho viện nghiên cứu. Tuy không cho không bản quyền, nhưng lại giúp họ giải quyết được chuyện cấp bách. Chỉ vậy thôi cũng đủ để viện nghiên cứu chấp nhận mọi yêu cầu của câu, muốn gì cho nấy, kể cả nhân lực.
So với trường, bên kia có tiền đề rõ ràng, con đường trước mắt cũng rộng mở hơn. Ai mà chẳng chọn chỗ thuận lợi?
Chu Minh Lễ gật gù: "Là vì mấy lời đồn hồi trước, đúng không?"
"Không hẳn." Giang Bạch biết giáo sư Chu không định cản trở, cậu thẳng thắn nói:
"Em không cố chấp chuyện ở đâu, em chỉ cần một phòng thí nghiệm riêng. Trường mình thì... thực sự không tiện."
Trường đại học chỉ có ngần ấy chỗ. Cho Giang Bạch đặc quyền, người khác thế nào cũng dị nghị.
"Em thực sự không hợp ở đây." Chu Minh Lễ cười bất đắc dĩ
Đường Thiên Minh cũng quen làm việc một mình, nhưng để viết báo cáo một cách chỉn chu, cậu ấy vẫn cần có nhóm hỗ trợ. Nhìn Giang Bạch, Chu Minh Lễ vừa thưởng thức vừa tiếc nuối.
Thật là khó hiểu
Giang Bạch nhún vai cười: "Em quen rồi, làm một mình cũng thoải mái hơn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!