Khi nghe nói Giang Bạch định lên hồ bơi tầng trên chơi, Hạ Lâm cũng theo lên. Đến nơi rồi mới biết chỗ này đã được dọn dẹp sạch sẽ, mà lý do bị dọn sạch là gì... Hạ Lâm liếc nhìn Tam gia đang đen mặt.
Hạ Lâm quả thật có đôi chút tâm tư với vị Tam gia này. Thấy Tạ Hối đến quần áo cũng không thèm thay, cứ thế nằm dài trên ghế nằm, Hạ Lâm liền nhỏ giọng hỏi Giang Bạch: "Tam gia đang giận à?"
Giang Bạch liếc nhìn Tạ Hối, thầm nghĩ: Không phải giận, mà là giận phát điên luôn rồi. Nhưng mà Hạ Lâm đã hỏi liệu có thể đi cùng hay không, cậu cũng đâu thể từ chối được?
Cậu bước tới, nhìn Tạ Hối đang nằm nghịch điện thoại: "Không phải anh bảo sẽ dạy em bơi sao?"
Tạ Hối liếc cậu một cái: "Không phải có người khác dạy rồi à?"
Đấy, biết ngay là người này đang dỗi mà.
Giang Bạch hỏi tiếp: "Anh không xuống bơi à?"
Tạ Hối tức giận lầm bẩm: Bơi gì mà bơi
Anh cho người dọn hồ là để chơi với Giang Bạch một mình, tự dưng thành ba người thì còn gì là "uyên ương hí thủy", buồn chán muốn chết.
Giang Bạch đã thay đồ bơi, mặc mỗi chiếc quần bơi bên trong, bên ngoài phủ chiếc áo thun rộng dài, che được gần hết những chỗ cần che, chỉ để lộ đôi chân dài thẳng tắp.
Trời tháng mười ban đêm khá lạnh, gió thổi qua khiến cậu khẽ rụt vai.
Tạ Hối cau mày: "Đứng đây chờ cảm lạnh hả? Xuống nước đi."
Hạ Lâm là người xuống trước, thấy Giang Bạch bước tới, liền hỏi nhỏ: "Tam gia không xuống à?"
Giang Bạch đáp: "Không, chúng ta tự chơi đi."
Thật ra Giang Bạch cũng chẳng hứng thú gì với bơi lội, mà Tạ Hối không xuống thì hứng thú càng ít hơn.
Nước trong hồ đúng là ấm như lời Tạ Hối nói, Giang Bạch vừa ngâm người vào thì cảm giác như đang ngồi bồn tắm nước nóng.
Hạ Lâm bơi giỏi hơn Giang bạch, vừa xuống nước đã lấy điện thoại ra chụp ảnh liên tục: "Tiểu Bạch, qua mép kia xem đi, cậu chụp giúp tôi vài tấm nha."
Là người luôn trong trạng thái sẵn sàng debut, Hạ Lâm đi đến đâu cũng phải sống ảo, hai người cùng lội nước tiến dần vào trong, càng đi nước càng sâu.
Tạ Hối đang bấm điện thoại, ngẩng đầu lên thì thấy người sắp bị nước nhấn chìm, liền quát to: "Giang Bạch, bên trong sâu lắm, đừng có bước tới !"
Nước đã ngập đến cổ, Giang Bạch bắt đầu cảm thấy khó thở. Hạ Lâm giữ lấy cậu, cam đoan chắc nịch rằng sẽ không để cậu bị sặc nước.
Tạ Hối vừa hét lên, Giang Bạch giật mình, chân trượt khỏi đáy hồ, cả người ngã chìm vào nước...
Hạ Lâm bị kéo theo cũng sặc một ngụm nước, ngoi lên rồi vội vã vươn tay kéo Giang Bạch, nhưng mãi vẫn không lôi nổi người lên.
Bõm! — một tiếng vang lên.
Tạ Hối không kịp c** đ* đã nhảy ùm xuống nước. May mà hồ không rộng, anh bơi tới túm lấy Giang Bạch, nâng cằm cậu rồi kéo ngoi lên: "Mẹ nó chứ, không có việc gì thì đi vào khu nước sâu làm gì hả?!"
Giang Bạch ho sặc sụa, Tạ Hối xoay người ôm lấy cậu, để cậu tựa vào vai mình, rồi như ôm trẻ con mà đỡ lấy mông cậu, lội nước quay lại.
Bị văng nước đầy mặt, Hạ Lâm đứng ngây người một lúc lâu mới nhớ ra điện thoại mình hình như rơi xuống hồ rồi...
Giang Bạch có cảm giác lúc nãy mình suýt thấy cánh cửa âm phủ mở ra. Hoảng sợ vẫn còn, cậu vô lực tựa vào vai Tạ Hối, đấm nhẹ một cái: "Khụ khụ khụ... là tại anh hết!"
Tạ Hối nghiến răng: "Ừ, tại anh, tại anh lắm trò, nên dọa em phải dẫn theo cả đèn pin chiếu sáng. Anh ăn thịt được em chắc? Có lần nào không làm em thoải mái à ? Mà cứ né như né tà thế ? Nếu là người khác thì xem anh có thèm cứu không?
Giang Bạch vội bịt miệng anh lại, không cho nói nữa.
Tạ Hối bế người đặt lên ghế dài, dùng khăn tắm quấn từ cổ xuống, quấn kín như cái kén tằm. Quấn xong, anh lại bế người dậy bước ra ngoài. Nhìn đôi môi tái nhợt vì ho của Giang Bạch, Tạ Hối vẫn còn sợ hãi, giọng điệu cũng không còn gắt gỏng như lúc nãy nữa: "Được rồi, là anh sai. Biết rõ em không biết bơi còn giao em cho người khác. Lần sau... Không, sẽ không có lần sau nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!