Chương 40: Chim hoàng yến

Tạ Hối trở lại boong tàu, Giang Bạch vẫn giữ nguyên tư thế cúi người tựa lan can như lúc anh vừa rời đi. Cậu liếc Tạ Hối một cái: "Anh làm gì rồi?"

Tạ Hối bước lại gần, nghiêm túc đáp: "Thời tiết nóng quá, cho anh ta xuống bơi cho tỉnh táo."

Giang Bạch nhướng mày: "Nóng?"

Tạ Hối nhìn cậu một cái: "Gần hai mươi độ, không nóng thì là gì?"

Giang Bạch quay đầu đi: "Anh ta cũng đâu làm gì em , xử lý như vậy hơi quá rồi."

Tạ Hối: "Chẳng lẽ đợi anh ta làm gì rồi anh mới ra tay? Cái đầu óc này của em... thi đại học bằng cách nào vậy?"

Giang Bạch liếc xéo anh *Nói ai đầu óc có vấn đề đấy?*

"Trừng mắt anh cũng vô ích," Tạ Hối tiếp lời, "Dám có ý đồ với em là dám có ý đồ với anh. Anh chỉ đá anh ta xuống biển thôi đã là nhân từ lắm rồi."

Giang Bạch thầm nghĩ, chắc anh có hiểu nhầm gì về từ "nhân từ ", anh không tự nhìn xem khoảng cách từ đây tới bờ là bao xa đi – ai mà bơi về nổi?

Nhưng nhìn thái độ của Tạ Hối, có vẻ cũng không thực sự muốn lấy mạng người ta.

Gió trên boong lớn, Giang Bạch lại vừa bị ngấm nước biển. Tạ Hối sợ cậu bị cảm, liền đưa cậu xuống dưới khoang tàu.

Vừa xuống dưới, vô số ánh mắt đã dồn về phía họ.

Giang Bạch chân còn chưa bình phục, hai bậc thang cuối cùng đều do Tạ Hối vòng tay ôm eo bế xuống.

Tề Quân thấy Giang Bạch đi hơi khập khiễng, lập tức đá văng người đang ngồi bên cạnh: "Tam ca, ngồi đây."

Truyền thuyết về Tam gia Tạ Hối còn đang sôi sục – mới nãy chỉ vì một cái thẻ phòng mà đá Thái tử gia của Bách Thịnh xuống biển. Cái thẻ đó bây giờ vẫn còn nằm yên trên bàn.

Với tấm gương ngay trước mắt, chẳng ai dám chọc giận anh. Ai cũng tò mò muốn chết, nhưng không ai dám hỏi người ngồi cạnh anh là ai.

Dù gì thì cũng đoán ra được – tình nhân thôi, ai mà chẳng có?

Có điều vị "tình nhân" này hơi khác biệt. Theo lý mà nói, làm người bên cạnh Tạ Hối thì ít nhất cũng phải hiểu chuyện, nhẹ nhàng lấy lòng, luôn tỏ ra ngoan ngoãn mới phải. Vậy mà người này không chỉ không chút nịnh bợ, lại còn ngang nhiên ngồi dựa vào ghế chơi điện thoại, chẳng thèm liếc nhìn Tam gia lấy một cái.

Tạ Hối đưa đĩa nho tới trước mặt: "Ăn tí đi."

Giang Bạch không buồn ngẩng đầu, tiện tay nhón một quả bỏ vào miệng.

Mọi người xung quanh: ".....???."

Tạ Hối không phải đang bị nắm thóp gì đấy chứ?

Đám người mà Tề Quân gọi tới đều là đám con nhà giàu ăn chơi, chẳng ai có chuyện gì đứng đắn để nói. Nhưng vì có Tạ Hối ở đây nên không ai dám l* m*ng.

Mọi người nói chuyện rôm rả, thỉnh thoảng trêu chọc nhau vài câu, cũng khá náo nhiệt

Giang Bạch đang nhắn tin với người bên viện nghiên cứu. Mới nghỉ có một ngày, bọn họ đã sợ cậu bỏ đi luôn không trở lại, cố tình lôi ra một đống vấn đề nhờ cậu xử lý.

Giang Bạch đoán tám phần là do Phó viện trưởng Châu chỉ đạo.

Nho cũng ngọt, cậu vừa trả lời xong tin nhắn, đang định lấy thêm quả nữa thì ngẩng đầu bắt gặp một thanh niên mặc áo len cổ chữ V đứng trước mặt Tạ Hối, tay cầm ly cocktail.

Thấy Giang Bạch nhìn sang, cậu ta thoáng lộ vẻ xấu hổ nhưng vẫn không rút tay về, ngược lại còn dời ánh mắt sang Tạ Hối: "Tam gia, em là Lâm Âu bên Giải trí Tân Thời, mong anh nể mặt, em kính anh một ly."

Giang Bạch nhìn chàng trai mặt đỏ như sắp nổ tung kia, lẳng lặng nhón thêm quả nho cho vào miệng, vẻ mặt chẳng khác gì người đang hóng chuyện vui.

Lúc Tạ Hối và Giang Bạch còn chơi cano, mấy lời đám người Tề Quân nói, Lâm Âu đều nghe thấy hết. Hôm nay Thạch Tổng đưa bọn họ tới là đã tạo cơ hội, còn chớp được hay không là tùy vào bản lĩnh từng người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!