Chương 39: Du thuyền

"Đệch! Đúng là đồ phá gia chi tử thành tinh !"

"Không nhìn xem bây giờ là tháng mấy, còn mở cái câu lạc bộ du thuyền? Chẳng lẽ hai tháng nữa định trượt băng trên biển !"

Giang Bạch tự cho mình nghỉ hai ngày cuối cùng trước khi nhập học, nói là muốn thư giãn, và việc đầu tiên Tạ Hối nghĩ tới chính là câu lạc bộ du thuyền mà Trình Tăng từng nhắc qua. Kết quả vừa ra khỏi cửa mới biết tên khốn Tề Quân lại đặt câu lạc bộ ấy ở Hải Thành gần đó.

Tháng mười, mở câu lạc bộ du thuyền ở thành phố phía Bắc, không biết đầu óc có bình thường không.

Giang Bạch chẳng hiểu Tạ Hối đang bực cái gì: "Giờ không chơi được à?"

Thời tiết lúc này đúng là hơi lạnh, xuống biển thì không hợp, nhưng Trình Tăng bảo có cano cao tốc, Giang Bạch vẫn khá hứng thú.

Tạ Hối chỉ tùy tiện chửi tục vài câu, dù sao người ta mở câu lạc bộ cũng không phải dùng tiền của anh . Hiếm khi Giang Bạch hứng thú với chuyện gì, sớm biết vậy thì Tạ Hối đã đưa cậu xuống miền Nam tránh rét, đỡ để cậu ra gió rồi cảm. Giang Bạch bình thường đã yếu ớt rồi, lỡ bị cảm thật thì...

Tề Quân vốn thích chơi bời, trong giới quen biết không ít, từng uống rượu với Tạ Hối vài lần, không thân nhưng cũng gọi là quen biết. Mở miệng là gọi "Tam ca" thân thiết như em ruột, nên Tạ Hối cũng nhớ mặt.

Biết hôm nay Tạ Hối tới, Tề Quân đặc biệt mời khá nhiều người, sợ bầu không khí nhạt nhẽo.

Du thuyền còn chưa rời bến đã rất náo nhiệt. Tề Quân dặn: "Mọi người hôm nay cẩn thận một chút, lát nữa Tổng Giám đốc Tạ tới thì để ý người bên cạnh mình. Ai không có mắt mà chọc giận anh ấy, tôi cũng không giúp được đâu."

Ai cũng biết Tam thiếu nhà họ Tạ nổi tiếng nóng tính, nhưng ít người được gặp mặt trưc tiếp. Trong đám người hôm nay, trừ mấy tiểu minh tinh được gọi đến cho đủ chỗ, thì tám, chín phần còn lại đều là đến để nịnh hót kết giao.

Một lát sau, Tề Quân nghe điện thoại xong liền bảo khởi hành.

"Không đợi Tạ Tổng à?" có người hỏi.

Tề Quân nói: "Anh Tạ đi cùng người ta, muốn ngồi cano chơi trước một vòng, lát nữa mới nhập hội."

Có người tò mò: "Ai mà ghê gớm thế, khiến Tiểu Tạ tổng đích thân đưa đi chơi?"

"Chuyện, còn ai được? Chắc là người tình rồi."

Nhân lúc Tạ Hối chưa đến, đám người còn vui vẻ trêu đùa. Đều là đàn ông, ai mà chẳng có một hai 'người tình' bên cạnh.

Thôi Hoa Thượng ôm lấy một cậu trai tầm hai mươi, cười nói: "Thế thì tiếc thật, hôm nay Thạch tổng còn đưa đám người tới để chọn cho Tạ tổng, cuối cùng anh ta lại tự mang người đến rồi." Gã liếc qua đám tiểu minh tinh da trắng môi đỏ kia: "Tạ tổng không hay xuất hiện đâu, hôm nay các cậu may mắn đấy, xem ai có bản lĩnh làm anh ấy để mắt tới. Nếu được rồi, tài nguyên sau này khỏi lo."

"Cút mẹ mày đi, bớt nói nhảm lại." Tề Quân sợ xanh mặt: "Mấy người đừng gây chuyện cho tôi."

Ba chiếc cano đuổi nhau trên làn nước xanh biếc, Trình Tăng làm cú drift nước bắn lên tung tóe vào cả người Tạ Hối.

Tạ Hối trừng mắt: "Muốn chết hả?"

Trình Tăng thấy thế, cuống quýt lách ra xa.

Dù có Tạ Hối chắn phía trước, Giang Bạch vẫn bị nước bắn ướt mặt, cả quần cũng ướt theo.

Nước biển lúc này thật sự rất lạnh, nhưng vì mải chơi, Giang Bạch chẳng để ý. Cậu đẩy tay Tạ Hối ra, muốn tự mình lái: "Để em lái."

Tạ Hối không chịu: "Ngồi yên, đừng cựa quậy."

Nhìn Trình Tăng và Phổ Mạn tự do vi vu, lòng Giang Bạch ngứa ngáy. Xe mô

-tô thì cần bằng lái, cano thì không cần: "Em lái được mà."

"Không được. Lỡ lật thì sao? Em biết bơi chắc?"

Giang Bạch không biết, nhưng cậu tin thứ này đâu dễ mà lật.

Giang Bạch cứ nằng nặc đòi lái, đến mức gần như muốn đẩy Tạ Hối xuống nước luôn. Người đâu mà lắm lời thế, chậc, đúng là phiền phức.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!