Giang Bạch nhận được một tin nhắn từ số lạ.
"Xin lỗi"
"Tôi là Trương Triết"
Tin nhắn không dài, ngoài ba chữ đầu ra thì phần còn lại gần toàn là lời biện minh cho hành động của anh ta: đại ý là: tôi biết cậu vô tội, nhưng cậu đáng đáng bị như vậy.
Đọc đến đoạn Trương Triết nói "dì Trương là mẹ tôi", Giang Bạch có chút bất ngờ. Nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc cậu chấp nhận cái kiểu "tự cho mình là nạn nhân" của anh ta.
Dì Trương vào tù vì bỏ độc định giết người. Vậy mà Trương Triết biến chuyện này thành cái cớ để hại người, thật nực cười.
Cuối tin nhắn, Trương Triết nói mình đã đi, sẽ không ai tìm được, và không định trả giá cho việc đã làm.
Giang Bạch đọc hết, bình tĩnh bấm xóa
*Đồ ngu. Ai rảnh mà đi tìm cậu? Tốt nhất là sống lẩn trốn cả đời đi.*
Xóa tin nhắn xong, Giang Bạch lại cảm thấy tiếc thay cho giáo sư Chu. Nuôi dạy bao nhiêu năm, cuối cùng hóa ra là một kẻ ngu ngốc. Còn bày đặt nói không định trả giá – bỏ dở việc học chẳng phải đã là một cái giá rồi sao? Cả đời sống chui sống lủi không phải cái giá sao?
Chuyện tin nhắn, Giang Bạch không nói với Tạ Hối. Sáng hôm sau, cậu cùng Phổ Mạn ra ngoài.
Ngày đầu của kỳ nghỉ Quốc khánh, không khí ngoài đường mang đậm màu lễ hội.
Xe dừng lại trước cổng Viện nghiên cứu Phong Hòa, Phó viện trưởng đích thân ra đón.
Thấy Phổ Mạn lôi từ cốp xe ra một chiếc xe lăn, Châu Bình Giang vội vàng bước tới định đỡ Giang Bạch xuống: "Tiểu Giang, chân cháu... không sao thật chứ?"
Giang Bạch từng nói qua điện thoại là chỉ trượt ngã nhẹ thôi, nhưng bây giờ nhìn cả chân bó nẹp ngồi xe lăn rồi.
Cậu một chân nhảy xuống xe: "Không sao ạ, chỉ là bất tiện khi đi lại thôi."
Dù sao làm thí nghiệm cũng chẳng cần đến chân, thật ra nhảy lò cò cũng được. Nhưng mà nhảy qua nhảy lại cả ngày trong phòng thí nghiệm thì hơi mệt, nên cậu mới nhờ Phổ Mạn mang xe lăn tới. Nhìn thì có vẻ hơi khoa trương, nhưng vẫn hơn là phải nhảy cả buổi.
Châu Bình Giang nhìn Phổ Mạn rồi hỏi: "Vị này là...?"
Giang Bạch liếc qua Phổ Mạn: "Em gái cháu."
Phổ Mạn hơi khựng lại khi đang mở xe lăn, ngẩng đầu nhìn Giang Bạch.
Cậu tiếp lời: "Chân cháu thế này, mấy hôm tới có lẽ con bé sẽ đi cùng. Không sao chứ, Phó viện trưởng Châu?"
"Không vấn đề gì," Châu Bình Giang lại liếc Phổ Mạn rồi quay sang Giang Bạch cười: "Chỉ là hai anh em trông chẳng giống nhau chút nào nhỉ."
Giang Bạch cũng cười, liếc mắt nhìn Phổ Mạn đang mím môi đẩy xe lăn đến gần: "Em gái cháu cá tính mạnh mà."
Phổ Mạn đẩy xe đi sau hai người, mấy lần định mở miệng nói gì đó, nhưng vì Phó viện trưởng Châu cứ trò chuyện liên tục với Giang Bạch nên cô không chen được vào, cuối cùng đành nuốt lời muốn nói,.
Giang Bạch nói: "Đợt này cháu không định tham gia vào nhóm phát triển thuốc đâu."
Châu Bình Giang sửng sốt: "Sao lại nói vậy được?"
"Cháu vẫn còn là sinh viên, thời gian cũng không dư dả mấy." – Giang Bạch nói – "Vài ngày tới xem như cháu tới giúp đỡ thôi. Còn sau này có vấn đề gì thì cứ liên hệ, cháu sẽ hỗ trợ từ xa."
Châu Bình Giang ngỡ ngàng nhìn cậu: "Đây không phải chuyện đùa đâu. Cháu cực khổ nghiên cứu ra thành quả, sao có thể nói bỏ là bỏ? Cháu biết bản quyền sáng chế này có giá trị thế nào không?"
Giang Bạch đáp rất thản nhiên: "Cháu không thiếu tiền."
"... Không phải vấn đề là có thiếu hay không," Châu Bình Giang nói – "Cháu đồng ý để chúng tôi tham gia nghiên cứu đã là may mắn cho viện rồi, chúng tôi sao có thể ôm trọn cả công trình?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!