Viện điều dưỡng Dân Tâm.
Gió nhẹ hiu hiu thổi qua , nhưng căn phòng bệnh lại có phần ngột ngạt.
Trương Triết ngồi bên giường gọt táo, vỏ táo từng vòng rơi xuống, lưỡi dao cọ vào thịt quả phát ra tiếng sột soạt. Đột nhiên vỏ táo đứt ngang, động tác trong tay Trương Triết khựng lại, như thể hơi tiếc.
Thạch Mục ngồi tựa trên giường nhìn cậu, nửa th*n d*** chân trống rỗng, tay ở siết chặt chăn cứ nắm rồi lại buông, nhưng vẫn không nói lời nào.
"Mục ca." Trương Triết cất tiếng: "Có lẽ đây là lần cuối em đến thăm anh."
Lưỡi dao dừng lại nơi vỏ táo bị đứt, không tiếp tục nữa. Trương Triết nhìn quả táo trong tay: "Thật ra em từng rất hận anh. Nhưng em càng hận bản thân mình hơn." Cậu đặt quả táo gọt dở sang bên: "Nếu không phải tại em, mẹ em đã chẳng phải ngồi tù."
Cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt sau cặp kính hôm nay bình tĩnh lạ thường: "Dạo này em cứ nghĩ mãi... Nếu ngày xưa em không ở bên anh, liệu mọi chuyện có thay đổi không?"
"Em..." Thạch Mục mở miệng, giọng khàn lại như bị nghẹn, anh cau mày nhìn Trương Triết: "Em có chuyện gì sao?"
Ba năm bên nhau, Thạch Mục tự nhận mình hiểu rõ Trương Triết. Cậu học giỏi, thông minh, là kiểu người có tiền đồ. Cũng chính vì vậy, sau khi mình thành người tàn phế, anh mới đơn phương chia tay, không muốn cản trở tương lai cậu.
Trương Triết có lòng tự trọng rất cao. Thạch Mục tin chắc khi chia tay, cậu sẽ không dây dưa, quả đúng như dự đoán. Suốt một tháng qua, cậu không hỏi han, không đến thăm. Hôm nay bỗng dưng xuất hiện, anh lập tức thấy có gì đó không ổn.
Trương Triết nói: "Em sắp đi rồi."
Thạch Mục hỏi: "Đi đâu?"
Trương Triết lắc đầu: "Anh không biết thì tốt hơn."
Thạch Mục gắng chống cơ thể tàn tật ngồi dậy, giọng gấp gáp: "Rốt cuộc là sao? Sao đột nhiên em phải đi? Em gây chuyện gì rồi? Có phải em đắc tội gì với Tạ Hối không?
Chính vì gây sự với Tạ Hối mà Thạch Mục mới thành ra thế này, anh biết rõ hậu quả khi đụng đến người đó.
"Anh đừng kích động." Trương Triết giữ tay anh lại, giọng dịu đi: "Em không tìm Tạ Hối, mà có muốn tìm cũng không ra."
Thạch Mục trừng mắt nhìn cậu.
Trương Triết nói tiếp: "Là một đàn em mới chuyển vào khoa chúng ta, tên là Giang Bạch."
Thạch Mục sửng sốt: "... Giang Bạch?"
"Ừ, chính là người anh từng kể với em đó. Trùng hợp thật đúng không?" Trương Triết khẽ cười, "Em cũng thấy thật trùng hợp, cứ tưởng là ông trời cho em một cơ hội. Ai dè giữa chừng lại xảy ra chuyện."
Thạch Mục kinh ngạc nhìn cậu: "Em điên rồi à? Đang yên đang lành không lo học hành, lại dính vào mấy chuyện đó làm gì? Nhỡ mà để Giang Bạch lần ra em thì..."
Anh ngừng lại, ánh mắt tối đi: "Vừa rồi em nói em phải đi, chẳng lẽ..."
Trương Triết im lặng nhìn anh.
Tối qua cậu nhận được cuộc gọi của Trần Lão Thất. Trong điện thoại, hắn ta giật dữ quát mắng, nói Đại Bằng vì cậu mà bị đánh gãy một chân. Trương Triết vốn chẳng thân thiết gì với Đại Bằng, vậy mà hắn vẫn gắng chịu đòn tới cùng mới chịu khai ra cậu, Trương Triết thật sự thấy cảm kích.
Trương Triết khẽ nói: "Mục ca, em làm vậy không chỉ vì anh, mà còn vì mẹ em. Cho nên anh không cần áy náy. Hôm nay em đến chỉ để thăm anh một lần, ban đầu cũng chẳng định nói gì cả."
"Em điên rồi!" Thạch Mục nghiến răng, quay đầu tìm điện thoại: "Không được, em mà rơi vào tay Tạ Hối thì tiêu đời! Anh gọi mẹ anh, nhờ bà ấy giúp em rời khỏi đây ngay."
"Không cần đâu." Trương Triết đứng dậy: "Đừng phiền đến bác Sở. Em đặt vé rồi."
"Không được!" Thạch Mục hiểu quá rõ Tạ Hối . Với bản lĩnh của hắn, muốn tìm ai thì dù có đào đất ba thước cũng moi ra bằng được. Anh nói: " em bắt xe đi ngay, chạy được bao xa hay bấy nhiêu. Tuyệt đối đừng dùng chứng minh thư đặt vé. Tìm chỗ nào đó trốn một thời gian, rồi sau này muốn đi đâu cũng được. Giờ em phải đi ngay, lập tức!"
__
Khi Tạ Hối đến, trong phòng chỉ còn Thạch Mục một mình. Tay anh vẫn cầm quả táo Trương Triết chưa gọt xong. Nghe có người bước vào, anh ngẩng đầu, hỏi lạnh: "Anh đến đây làm gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!