Chương 35: Hình Lạc đến nhà

Tuy nói sẽ đến vào buổi chiều, nhưng sau khi nhắn tin chưa đầy một tiếng, Hình Lạc đã xuất hiện.

Cậu vừa bước vào cửa đã lao vào như tên bắn hớn hở, : "Anh ơi, em đến rồi!"

Để tiện miệng, Hình Lạc đã rút gọn ba chữ "Tiểu Bạch ca" thành một chữ "anh", vừa gọn vừa dễ gọi.

Thấy cái nẹp chân trên chân Giang Bạch, cậu khựng lại:

"Anh, anh... chân... chân anh..."

"Không sao đâu." Giang Bạch ngồi trên ghế sofa, lắc lắc cái chân đang nẹp rồi ngẩng đầu hỏi:

"Không phải nói chiều mới đến à? Sao đến sớm thế? Trốn học đấy à?"

Hình Lạc cười gượng: "Sáng... sáng em không có tiết."

" Nói nhảm" Giang Bạch chẳng tin lấy nửa chữ, "Sáng không có, chiều cũng không, thế trường cho nghỉ lễ sớm hả?"

Hình Lạc cười he he, rồi ngồi xổm xuống trước mặt anh, nhìn chân Giang Bạch chằm chằm: "Anh bị... bị ai đánh... gãy chân à?"

Giang Bạch bật cười: "Ai đi đánh nhau lại nhằm chân mà bẻ? Ai b**n th** như vậy chứ? Chỉ là trượt ngã thôi, không nghiêm trọng lắm."

Hình Lạc nhíu mày nhìn, vẻ mặt nghi hoặc. Bình thường Giang Bạch đi đứng rất điềm đạm, chậm rãi, sao tự dưng lại ngã được?

Mà nói đến b**n th**... Ai biết được cái đại ca kia có thực sự b**n th** không.

Hình Lạc rút ra một cái bùa hộ mệnh tam giác treo trên dây đỏ từ trong cổ áo, đưa cho Giang Bạch: "Cho... cho anh. Đây là bùa hộ mệnh... thầy em cho em... để giữ bình an. Anh... anh dạo này dễ gặp chuyện quá, cho... cho anh đi."

Giang Bạch nhận lấy bùa, mỉm cười:

"Em nói nghe nghiêm trọng thế. Khi nào anh dễ gặp chuyện đâu?"

"Sao lại không?" Hình Lạc đẩy tay anh cầm bùa lại:"Hồi đầu mới đến chùa... người anh toàn .... là... là vết thương. Anh đừng từ chối, mai em nhờ thầy làm cho cái khác là được."

Khi Giang Bạch mới đến Thanh Sơn Tự, lúc nào cũng mặc đồ dài tay dài chân, cậu không rõ Hình Lạc phát hiện ra bằng cách nào. Vậy mà chuyện đã qua lâu rồi, hôm nay cậu nhóc mới nhắc đến, chắc là vì muốn đưa cái bùa này. Nếu không, nhóc có lẽ sẽ luôn giả vờ như chưa từng biết.

Thằng nhóc này nhìn có vẻ bộc chộp, nhưng tâm tư lại khá tinh tế.

Mặt Hình Lạc bỗng sầm lại, đột nhiên đứng bật dậy, chỉ tay về phía Tạ Hối đang đứng trên cầu thang: "Anh... anh có phải là đang... bắt nạt... bắt nạt..."

"Anh ấy không bắt nạt anh ." Giang Bạch thở dài, cậu biết ngay cái vẻ mặt nghiêm trọng ban nãy là do Hình Lạc nghĩ đến Tạ Hối rồi.

Những lời vừa rồi Tạ Hối đều nghe thấy. Với tư cách là một người từng nghĩ đến chuyện bẻ gãy cổ chân Giang Bạch, trong lòng anh có chút khó chịu. Cái thằng nhóc thối này đưa bùa hộ mệnh liên tục, còn anh thì... hết muốn bóp gãy xương người ta lại muốn đánh gãy chân trói vào giường. So với nó... mẹ nó, sao mà so nổi?

Hiếm khi Tạ Hối không chửi thề, làm Hình Lạc thấy hơi lạ: "Này tôi hỏi anh đấy, anh đi đâu thế hả?"

Tạ Hối phải kiềm chế lắm mới không b*p ch*t thằng nhóc suốt ngày nịnh nọt này, trừng mắt nhìn cậu một cái: "Liên quan gì đến cậu ?"

Ha, thế mới đúng chứ. Vừa rồi dịu dàng tử tế cứ như bị ma nhập vậy.

Hình Lạc thấy dễ chịu hơn, vênh mặt nói: "Chân anh tôi gãy thế kia mà anh còn để mặc anh ấy ở nhà, chạy đi đâu, không hỏi mới lạ."

"Đừng có bừa bãi nhận họ hàng, tôi không có đứa em vợ nào như cậu đâu."

Hình Lạc trợn mắt: nói cứ như thể ai muốn làm họ hàng với anh lắm ấy.

Tạ Hối đi ngang qua sau lưng Giang Bạch, quay đầu nhìn Hình Lạc: "Cậu tưởng tôi gọi cậu đến đây làm gì? Biết hầu hạ người ta không? Em ấy đi lại bất tiện, đừng để em ấy phải hầu lại cậu. Pha trà, rót nước, phải biết ý một chút."

Hình Lạc: "Ô... ô... kê... kê..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!