Chương 34: Món quà trời ban

"Trương Triết?"

Lần này đến lượt Giang Bạch kinh ngạc.

Cậu hất tay Tạ Hối đang đỡ mình ra, nhón chân nhảy lên một bước: "Anh nói Trương Triết là cái người học khoa Dược ở Đại học Kinh Bắc ấy hả?"

Đại Bằng nào biết người kia làm gì, chỉ đau khổ nhìn Giang Bạch một cái. So với mấy người còn lại, cậu này trông có vẻ lành tính nhất, lại còn bị què chân nữa: "Tôi không biết, tôi thực sự không quen thân với cậu ta."

Hắn không biết, nhưng Giang Bạch biết mình chỉ quen một Trương Triết.

Trình Tăng quay sang Giang Bạch: "Anh dâu quen à?"

Giang Bạch không đáp. Cậu cũng không rõ mình lúc này là sợ hãi hay kinh ngạc.

Cậu tưởng rằng chỉ cần tránh xa mọi dấu hiệu có thể dẫn đến cái chết thì sẽ sống sót được. Nhưng cậu đã quên mất — pháo hôi thì vẫn là pháo hôi, có tránh cũng vô ích, tai họa vẫn rơi xuống đầu cậu.

Một cảm giác tuyệt vọng dâng lên trong lòng Giang Bạch.

Một loại mệt mỏi đến từ sâu thẳm, như thể không còn muốn chống lại số phận nữa.

Tạ Hối nhìn Giang Bạch, chỉ trong khoảnh khắc đó, cậu như một ngọn nến vụt tắt, vẻ mặt tuyệt vọng khiến tim anh chùng xuống. Anh vươn tay kéo cậu:

"Đi thôi."

Giang Bạch đứng im không nhúc nhích, ánh mắt lơ đãng, không rõ là đang nhìn Đại Bằng hay là viên gạch dưới chân mình.

Giang Bạch không muốn đi, cũng không muốn động đậy. Cậu chỉ muốn làm một cái cây trên núi, hay một tảng đá, nói chung là...

Bụng bỗng siết lại, Giang Bạch bị nhấc bổng lên.

Tạ Hối một tay ôm gọn lấy bụng cậu, Giang Bạch cả hai chân đều rời khỏi mặt đất, nửa người cong, bị anh kẹp ngang trên cánh tay.

Bị ôm siết khiến bụng hơi khó chịu, nhưng Giang Bạch cũng chẳng giãy giụa, hai tay chỉ đặt hờ lên cánh tay rắn chắc kia. Khi Tạ Hối thả cậu xuống cạnh chiếc mô tô đang đậu sẵn, Giang Bạch vẫn thất thần.

Mãi đến khi Tạ Hối đội mũ bảo hiểm lên đầu cậu, không gian trong mũ quá nhỏ, mặt cậu bị ép đến biến dạng, lúc ấy Giang Bạch mới hơi liếc mắt nhìn anh: "Anh làm gì đấy?"

Tạ Hối không hiểu tại sao Giang Bạch lại lộ ra vẻ tuyệt vọng đến thế, nhưng anh ghét biểu cảm ấy xuất hiện trên gương mặt của cậu. Nhìn thấy là tim anh rối bời. Tạ Hối vỗ nhẹ hai cái lên mũ bảo hiểm:

"Chở em đi hóng gió."

Trên con đường đèo ngoằn ngoèo, một vệt đỏ tựa sao băng lướt nhanh qua như xé gió.

Nửa tiếng trước, Giang Bạch còn lo Tạ Hối phóng mô

-tô đến mức đâm người ta, giờ thì hoàn toàn buông xuôi, ngả đầu tựa vào lưng anh. Làn gió thốc ngược tạt tung vạt áo thun, để lộ phần eo mảnh khảnh .

Nhìn bóng cây vút qua hai bên và nghe tiếng gió gào thét bên ngoài mũ bảo hiểm, Giang Bạch cảm nhận rõ ràng Tạ Hối đang chạy rất nhanh — nhanh đến mức cậu dần hiểu ra cái thú vui của kẻ điên.

Cậu siết chặt tay ôm quanh eo anh: "Nhanh nữa đi..."

Giang Bạch không hề biết ba từ đơn giản ấy lại có sức k*ch th*ch mạnh mẽ đến thế với một kẻ như Tạ Hối. Chiếc xe rú ga một tràng dài, tốc độ bỗng chốc tăng gấp đôi, suýt nữa khiến Giang Bạch bị hất văng khỏi xe.

Nhưng mà... thật sự rất sảng khoái.

Tạ Hối lái tới đỉnh núi mới dừng. Anh chống chân xuống đất, quay đầu nhìn Giang Bạch vẫn còn ôm chặt lấy mình: "Vui không?"

Không biết từ lúc nào tấm kính chắn gió trên mũ bảo hiểm đã bị Giang Bạch đẩy lên. Cậu như thể bị gió thổi đến ngơ ngẩn, tay vẫn siết chặt lấy Tạ Hối, mãi một lúc sau mới bật cười khẽ: "Sảng khoái ghê."

Tạ Hối bước xuống xe, nhìn Giang Bạch đang đứng đó cười ngây ngô, anh lặng lẽ quan sát gương mặt cậu, cố nhìn xem "ngọn nến" vừa tắt trong mắt cậu có còn chút ánh sáng nào không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!