Chương 33: Đua xe

"Khốn kiếp!"

Trình Tăng dẫn người đến bãi xe chui đó điều tra, kết quả đều nhận cùng một câu trả lời: không ai biết người thuê xe là ai, bọn họ chỉ nhận tiền cho thuê, còn lại không rõ gì hết.

Loại lời lấp l**m này đừng nói là gạt được Tạ Hối, ngay cả Trình Tăng cũng không tin nổi.

Tầng 22, Tạ thị

Trình Tăng tức đến độ vừa vò đầu bứt tai vừa đi qua đi lại trước mặt Tạ Hối: " em nói chứ, hay là mình đem người tới đập nát cái bãi xe rách đó luôn đi! Trừ phi cái thằng thuê xe là cha tụi nó, chứ em không tin ép tới vậy mà còn không chịu khai!"

Trình Tăng dừng trước bàn làm việc, hai tay chống lên mặt bàn: "Anh, chuyện lần này là nhằm vào anh dâu đúng không? Nếu là bên kia ra tay, chắc chắn không để lộ sơ hở to như vậy đâu."

Lúc đầu Tạ Hối cũng nghĩ thế, nhưng nghĩ tới tính cách của Giang Bạch lại thấy không giống:

"Khai giảng đến giờ mới chưa đầy một tháng, em ấy có bản lĩnh gì khiến người ta muốn lấy mạng?"

Trình Tăng khó chịu vò tóc: "Đệch, đứa nào dám động vào đầu Thái Tuế thế chứ! Em tối nay đi đập cho nát cái bãi xe khốn kiếp đó!"

Tạ Hối rời mắt khỏi màn hình máy tính: "Cậu sửa cái tính nóng nảy đi. Học anh dâu cậu kìa, bị đâm què chân mà còn có tâm trạng chơi với mèo."

Trình Tăng đi tới nhìn vào màn hình giám sát, thật lòng nói: "Anh, đôi lúc em thấy anh thật giống b**n th**."

Ở nhà theo dõi chưa đủ, đến công ty cũng mở suốt, cứ như thể muốn dán mắt vào đó 24/7.

Tạ Hối liếc qua một cái như dao:"Tôi kêu cậu học tính khí chứ không bảo học theo cái gan lớn của em ấy."

Trình Tăng bật cười, nhưng nghĩ đến chuyện vẫn chưa có lời giải, gương mặt lại căng cứng trở lại: "Giờ tính sao? Bọn chúng sống chết đều nói không nói người thuê là ai, chẳng lẽ cứ để vậy ?"

Bỏ qua là điều không thể, Tạ Hối chưa rộng lượng tới mức để người khác trèo lên đầu anh, dám động vào người của anh..

Anh khẽ gõ lên màn hình nơi đang phát cảnh Giang Bạch đút cho Tiểu Hoa ăn: "Lâu rồi không ra ngoài chơi nhỉ."

Trình Tăng không hổ danh là "em trai" của Tạ Hối, vừa nghe là hiểu ngay ẩn ý, mày nhướn lên đầy hứng thú nhìn anh.

Tạ Hối đứng dậy, liếc Trình Tăng đang bắt đầu phấn khích: "Tối gọi cả Phổ Mạn theo, cô ấy thích mấy trận đua xe thế này."

Trình Tăng không biết Phổ Mạn có hứng thú với đua xe không, nhưng cậu chắc chắn một điều — Phổ Mạn thích đánh nhau. Cậu hỏi Tạ Hối: "Dẫn anh dâu theo không ạ?"

Tạ Hối giơ tay gõ cậu một cái: "Nói nhảm, không dẫn thì để em ấy một mình ở nhà chắc?"

Tây Kiều là một cây cầu bỏ hoang dưới đoạn đường đèo uốn lượn, giờ cầu đã bị đánh sập một nửa, nửa còn lại lởm chởm những thanh sắt thép dài ngắn lởm chởm và vài tảng đá vụn.

Sau chín giờ tối, nơi đây bắt đầu tụ tập một đám người. Ban đầu chỉ là vài kẻ rảnh rỗi tụ lại cá cược đua xe, dần dần biến thành một bãi đua hoang không chính thức.

Miếng mồi béo bở thế này ai mà chẳng muốn xí phần, nhưng vì đây không phải trường đua hợp pháp nên tỉ lệ xảy ra tai nạn rất cao, thành ra thường xuyên bị chính quyền kiểm tra. Gần đây bãi đua được hai anh em trông coi, có chút quan hệ, nên chỗ này lâu rồi vẫn chưa bị kiểm tra.

Phía trên khán đài là đoạn đường đèo chính, giờ này hiếm xe lớn qua lại, xe cộ xung quanh đều là của người đến xem đua mang theo.

Tạ Hối dựa vào cửa xe, rít xong một điếu thuốc.

Trình Tăng chỉ về phía người đàn ông đầu trọc đang ngồi vắt vẻo trên xe mô tô dưới sân: "Hắn ta là Trần Lão Thất, chủ bãi đua này, cũng là tay anh chị ở đây. Ai đến đều phải thuê xe của hắn ta hoặc trả phí sân bãi, muốn đặt cược cũng phải qua hắn. Hắn ta còn có một đứa em trai tên là Đại Bằng, cả cái bãi này là hai anh em họ quản lý."

Giang Bạch kiếp trước sống yên phận, đến lúc chết cũng chưa từng làm chuyện gì quá giới hạn. Nhưng là con trai, cậu từng mơ mộng chút cảm giác nổi loạn, bất cần. Tiếng gầm rú không ngớt vang lên khiến lòng cậu đầy hưng phấn.

Cậu kiễng chân bước lên vài bước.

Tạ Hối búng tàn thuốc đi, tiến đến bên cậu: "Muốn xuống dưới xem không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!