Chương 32: Làm lại giấy kết hôn

"Không nghiêm trọng đâu, chỉ bị ngã một cái thôi."

Chân Giang Bạch bị thương, Tạ Hối không cho cậu đến trường. May mà còn ba ngày nữa mới tới kỳ nghỉ Quốc khánh, Giang Bạch vốn cũng lười chẳng muốn đi, nên gọi điện cho giáo sư Chu xin nghỉ.

Tiểu Hoa rất tò mò với cái chân bị bó nẹp của Giang Bạch, cứ quanh quẩn bên cạnh, hít ngửi mãi rồi còn giơ móng chạm nhẹ vài cái. Không biết có phải ngửi ra được cậu bị thương không, mà nó ngẩng đầu, cất giọng sữa non nớt "meo meo" kêu với Giang Bạch mấy tiếng.

Giang Bạch nhấc nó đặt lên đùi: "Cảm ơn giáo sư, mấy hôm nay em không đến trường nữa." Cậu lắc lắc cái chân đang bó nẹp: "Nghỉ ngơi vài ngày là ổn, cũng không ảnh hưởng đến việc sang bên kia."

Cúp máy xong, cậu nhìn sang Tạ Hối cũng vừa dứt cuộc gọi.

Tạ Hối bước lại gần: "Xin nghỉ rồi à?"

Giang Bạch gật đầu: "Xin ba ngày."

Tạ Hối nhíu mày: "Ba ngày?" Rồi không nhanh không chậm giơ chân đá nhẹ vào cái chân bó nẹp của Giang Bạch một cái: "Ba ngày" Ba ngày mà lành được à?"

Không lành. Nhưng bên viện nghiên cứu Giang Bạch vẫn phải tới.

Cậu vội vàng nhích chân né ra, sợ Tạ Hối lại đá thêm cú nữa làm nứt luôn cái nẹp: "Có dùng chân làm việc đâu."

Tạ Hối định nói Em thì làm việc gì, ở nhà nằm cho yên không được à, suốt ngày chạy lung tung khiến người ta không yên tâm.

Dù vậy anh không nói ra, cũng chẳng định nhốt Giang Bạch như nuôi mèo.

Tạ Hối liếc mắt nhìn xuống chân cậu... Cuộc gọi vừa rồi là Phổ Mạn gọi đến, người đâm phải Giang Bạch vẫn chưa điều tra ra. Tạ Hối đưa tay định nâng cằm cậu lên: "Ở trường có đắc tội với ai không—"

Tay hắn còn chưa kịp chạm đến, Tiểu Hoa đang cuộn đuôi ngồi trong lòng Giang Bạch l**m móng liền bật dậy, tung chưởng liên hoàn vào Tạ Hối, đánh đến mức Giang Bạch cũng phải bật cười.

"Đệch!" Tạ Hối rụt tay lại, trừng mắt nhìn Tiểu Hoa đang nhe răng gừ gừ với mình: "Con mèo chết tiệt này sao chỉ cào mỗi tôi vậy hả?"

Hình Lạc ôm ngủ cũng được, Jack bế thoải mái, chỉ mình anh vừa giơ tay là bị cào, chắc bát tự không hợp với con mèo này.

Tạ Hối chỉ tay vào Tiểu Hoa: "Em ném nó đi, tôi mua cho em con khác."

"Không." Giang Bạch bóp nhẹ cái móng đầy sát thương của Tiểu Hoa: "Anh gây sự với mèo mà không thấy mình trẻ con à?"

Tạ Hối thật sự không ưa nổi con mèo này, nhất là khi mỗi lần Giang Bạch về đến nhà liền chơi với nó, có khi cả ánh mắt cũng chẳng thèm liếc anh. Mà anh có muốn xen vào cũng chẳng được, muốn ôm người đi thì con mèo này lại nhảy ra phá đám.

Tạ Hối chỉ vào Tiểu Hoa: "Đồ chảnh chọe, rồi sớm muộn tao cũng tống mày đi."

Tối hôm đó, Tạ Hối giúp Giang Bạch tắm. Tắm xong bế người lên giường rồi đứng một bên, gương mặt đen như đít nồi, như thể đang oán trách đời.

Giang Bạch khó hiểu: "Làm sao nữa?"

Chính miệng Tạ Hối đề nghị tắm cho cậu, cũng đâu phải bị ép, thế mà tắm xong lại ra cái bộ dạng như bị người ta dìm dưới sông ba ngày ba đêm.

"Đệt!" Tạ Hối bực dọc nhìn chân cậu. Cái áo ngủ đỏ rực Giang Bạch đang mặc vốn là vũ khí lợi hại mỗi lần xuất hiện, nhưng lần này khiến Tạ Hối hối hận vì đã đưa cho cậu. Hắn trừng trừng nhìn làn da trắng bóc lộ ra dưới lớp áo, hai hàm răng nghiến ken két rồi bật ra một câu: "không thể "làm" nữa ."

Giang Bạch sững người, ngẩng phắt đầu lên: "... Miệng anh là thừa hưởng từ tổ tiên à? Hay được truyền lại từ cậu anh, không biết nói tử tế đúng không?"

Tắm cho Giang Bạch xong, thứ đó của anh như muốn nổ tung, lúc này anh không thể ngồi yên được. Thấy Giang Bạch giận rồi, sắc mặt anh cũng dịu đi một chút: "Diệp Thiếu Lễ lại nói gì với em nữa?"

"Anh ta bảo tôi yếu ớt như thiếu canxi, sống được đến giờ là kỳ tích, còn bảo anh hầm canh xương bổ canxi cho tôi," Giang Bạch trừng anh: "Tôi yếu vì thiếu canxi à? Chẳng phải vì chưa học thành Kim Chung Tráo, Thiết Bố Sam của anh sao?"

Tạ Hối nhướng mày, bật cười.

Anh cúi người, tay trái chống lên giường, tay phải luồn vào trong áo tắm, bóp nhẹ bắp đùi cậu một cái: "Cái miệng này của em cứ hễ nổi nóng là nói nhiều thật đấy."

Giang Bạch gạt tay anh ra: "Đi mà sờ chính anh đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!