Chương 31: Giấy chứng nhận kết hôn

Chiều hôm đó, Giang Bạch không quay lại phòng thí nghiệm.

Cả buổi chiều, Đường Thiên Minh đi khắp nơi dò hỏi xem là ai đã tung tin Giang Bạch được sắp xếp vào Viện Nghiên cứu. Vốn dĩ là người chẳng mấy khi lo chuyện bao đồng giờ đột nhiên hỏi han chuyện này, khiến mọi người đều nghĩ anh bị tức đến phát điên rồi.

Đường Thiên Minh đến tìm Chu Minh Lễ, giáo sư Chu cũng rất bất ngờ khi biết chuyện này đã bị lan truyền ra ngoài.

"Không thể là do tự Giang Bạch đi nói ra, vậy mà giờ trong phòng thí nghiệm người nào cũng xì xào chuyện này." Đường Thiên Minh hỏi thẳng: "Giáo sư, em chỉ muốn biết, chuyện đó... có thật không?"

"Là thật." Đường Thiên Minh là một trong những học trò xuất sắc nhất của Chu Minh Lễ, ông cũng hiểu rõ tính cách anh. Cũng giống như mọi người, ông nghĩ Đường Thiên Minh hỏi vậy là vì không phục: "Nhưng chuyện này không phải do tôi sắp xếp, là bên Viện Nghiên cứu đích thân chỉ đích danh muốn Tiểu Giang qua đó. Em đừng thấy vậy mà khó chịu, sau này vẫn còn nhiều cơ hội khác."

"Bên Viện Nghiên cứu chỉ đích danh em ấy?" Đường Thiên Minh thực sự kinh ngạc.

Anh không khỏi nhớ lại lúc giữa trưa, Giang Bạch nhìn anh lạnh nhạt nói: "Tôi không vì anh mà làm vậy."

Giáo sư Chu nhìn Đường Thiên Minh, khẽ nói: "Tôi biết em đang không vui..."

"Không phải," Đường Thiên Minh cắt ngang lời ông: "Em không có khó chịu."

Anh nói thật lòng. Dù không biết Giang Bạch sao bỗng dưng giỏi giang như vậy, nhưng so với việc vì mình mà đổi ngành, anh thà rằng cậu ấy là vì chính bản thân mình.

"Giáo sư, em thấy chuyện này vẫn nên điều tra một chút. Em không rõ người tung tin này có ý đồ gì, nhưng rõ ràng không có thiện cảm gì với Giang Bạch cả."

"Sao em..." Chu Minh Lễ bất ngờ nhìn anh: "Tôi còn tưởng em sẽ là người đầu tiên phản đối."

Đường Thiên Minh lắc đầu, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhẹ: "Không đâu ạ, cho dù là thầy thật sự sắp xếp chuyện này, em cũng không có ý kiến gì. Thầy vẫn luôn công bằng, điều đó em rất rõ."

Ra khỏi phòng giáo sư, tâm trạng Đường Thiên Minh lại càng rối ren hơn cả buổi trưa.

Đứa trẻ ngày xưa làm bài tập còn như thể bị tra tấn, vậy mà mới mấy năm không gặp, sao giờ lại... giỏi đến mức khó tin vậy? Học kỳ trước điểm số còn khiến người ta đau đầu, sao bỗng dưng lại...

Không biết nên gọi là trùng hợp hay định mệnh, cách mấy bước phía trước, Giang Bạch vừa đi vừa gọi điện thoại, dáng vẻ thản nhiên như không.

Đường Thiên Minh khi trưa còn quyết tâm muốn cắt đứt mọi liên quan, vậy mà giờ đây, chỉ vì một câu nói của giáo sư, lại như bị ma xui quỷ khiến mà bước theo sau.

Anh đi theo Giang Bạch mà không gọi tên cậu, còn Giang Bạch cũng không hề phát hiện có người đi phía sau.

Cổng Đông của trường, đoạn đường này xe cộ qua lại không nhiều, mỗi ngày Phổ Mạn đều đỗ xe bên kia đường. Giang Bạch thấy chiếc xe quen thuộc, vừa định bước sang, thì đột nhiên, một chiếc mô

-tô gầm rú lao sát lề đường vọt tới.

Đường Thiên Minh vừa theo tới cổng trường, đang định quay người rời đi sau khi thấy có người đến đón Giang Bạch, thì bỗng tiếng động cơ gầm lên dữ dội. Anh phản xạ theo bản năng nhìn về hướng phát ra âm thanh, liền thấy một chiếc mô

-tô đang lao thẳng về phía Giang Bạch.

"Tiểu Bạch! Cẩn thận——!"

Cổ áo sau của Giang Bạch bất ngờ bị ai đó mạnh tay kéo ngược về phía sau, cậu lảo đảo, chân bước giật lùi vài bước, bàn chân trái vấp phải mép vỉa hè, cả người ngã ngửa ra sau. May mà người nắm cổ áo cậu không buông tay, nhưng Giang Bạch vẫn bị ngã xuống đất, tư thế trông hết sức khó coi.

Tay lái xe máy sượt qua cánh tay cậu, "rầm" một tiếng, phóng vọt đi...

Phổ Mạn lập tức vít ga đuổi theo, Giang Bạch chống tay xuống đất định đứng dậy: "Phổ Mạn..."

Nhưng cậu không thể đứng nổi. Mắt cá chân trái không rõ là bị đập hay bị trẹo, giờ đây đau đến mức tê dại.

Người vừa kéo cổ áo cậu buông tay, Giang Bạch ngã ngồi phịch xuống, rồi nghe phía trên đầu vang lên một tiếng khịt mũi đầy châm chọc: "Cậu cũng rảnh thật, còn tâm trí mà lo cho Phổ Mạn. Biết mình vừa rồi suýt nữa bị tông chết không?"

Giang Bạch ngẩng đầu lên... thấy người vừa đứng sau lưng mình là Diệp Thiếu Lễ thì khựng lại.

Diệp Thiếu Lễ cụp mắt liếc cậu một cái, rồi lại nhìn về phía Phổ Mạn đang đuổi theo: "Cậu gây thù chuốc oán với ai vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!