"Khụ.. khụ " Giang Bạch bị khói mù mịt trong phòng làm sặc, ho khan một tiếng. Cậu kéo rèm cửa ra, mở hết các cửa sổ tới mức lớn nhất rồi quay đầu lại, nhìn Tạ Hối mặt đầy cáu kỉnh, như sắp lao ra đá Hình Lạc ra khỏi cửa: "Anh định làm gì mà xuất hiện như ma vậy?"
Tạ Hối chẳng thèm hé môi cười lấy một cái, trừng mắt nhìn Giang Bạch đang mở hết cửa sổ: "Nếu tôi không xuống thì hai người với con mèo định lập gia đình dưới này chắc?"
Cả con mèo mà anh cũng ghi thù cho được.
Rốt cuộc thì người này nhỏ nhen đến mức nào vậy?
Cũng tại Tiểu Hoa không biết nhìn sắc mặt, chẳng thèm lấy lòng anh. Sống nhờ nhà người, chút tinh ý cũng không có. Tối Tạ Hối vừa về, nó còn lao tới cắn anh một phát, anh không tính sổ mới lạ.
Giang Bạch: "Anh cũng muốn ăn nướng à?"
Tạ Hối: "... Tôi muốn ăn cái rắm!"
Cái này thì hơi khó thật.
Món này shipper không giao.
Giang Bạch chẳng muốn gây chuyện với anh, không dám nói thẳng câu đó ra: "Em ấy tới nhà mình chơi, đâu thể bỏ mặc em ấy một mình được. Dù gì cũng là một đứa nhóc, anh đừng cứ nhằm vào em ấy mãi thế."
Tạ Hối vẫn tức, nhất là nghĩ tới chuyện hai người một mèo dưới đó cười khúc khích tận ba tiếng đồng hồ, tức muốn phát điên: "Cậu ta không có nhà à? Gây chuyện xong là chạy tới tìm em, không muốn về ký túc thì cũng nên biết đường mà về nhà mình chứ?"
"Em ấy lớn lên trong chùa mà." Giang Bạch thở dài. "Khuya thế này còn bắt quay về núi thì quá đáng quá."
Tạ Hối chỉ gặp Hình Lạc có vài lần, lần nào gặp cũng cãi nhau chí chóe. Anh thật sự chưa từng hỏi qua chuyện của thằng nhóc, nghe Giang Bạch bảo nó lớn lên trong chùa, anh ngẫm nghĩ một lúc: "Giờ hòa thượng cũng có thể sinh con rồi hả?"
Giang Bạch trừng mắt với anh: "Anh nói gì linh tinh vậy? Tôi bảo nó lớn lên trong chùa chứ có nói ba nó là người trong chùa đâu. Nó được trụ trì chùa Thanh Sơn nuôi lớn, còn ba mẹ nó là ai tôi cũng chưa hỏi."
Tạ Hối: "Biết đâu trụ trì chính là ba nó, chẳng qua không tiện công khai thôi."
Giang Bạch im lặng niệm vài câu: "Xin Phật tổ từ bi, tha thứ cho tên điên này."
Giang Bạch chẳng buồn nói nữa, quay người đi rửa tay: "Anh đừng ăn nói linh tinh."
Tạ Hối dựa vào khung cửa phòng tắm, trầm ngâm. Giang Bạch lau tay xong, liếc anh một cái: "Anh đừng cứ bắt nạt Hình Lạc mãi. Nếu em ấy là em trai anh, anh nỡ chửi thế sao?"
Tạ Hối khịt mũi: "Nếu là em tôi, tôi đã dạy nó phải biết điều từ khi chưa biết nói rồi, đừng có làm phiền anh trai và anh dâu nó lúc đang ngủ!"
Hai chữ "ngủ" được Tạ Hối nhấn rất rõ ràng, đến mức ai nghe cũng biết không chỉ đơn thuần là ngủ.
Giang Bạch lách người đi qua anh, không thèm đáp.
Tạ Hối vươn tay chặn lại, hậm hực: "Em còn dám hờn dỗi với tôi? Có phải tôi chiều em quá rồi không?"
Giang Bạch cũng thấy dạo này mình dễ nổi nóng hơn trước, không thể phủ nhận chuyện đó phần nhiều là do Tạ Hối nuông chiều cậu. So với hồi mới tới, ngày nào cũng nơm nớp lo không dám làm anh giận, thì giờ Giang Bạch đã có thể "xử lý" anh vô cùng thuần thục, còn biết tùy cơ ứng biến.
Ngón tay Giang Bạch móc vào cúc áo sơ mi của Tạ Hối: "Chắc là vậy, gan tôi dạo này to ra rồi, không kiểm soát được."
Tạ Hối cực kỳ thích dáng vẻ có phần ngang ngược này của cậu. Anh siết chặt eo Giang Bạch, kéo hai người sát vào nhau. Giang Bạch ngay lập tức cảm nhận được một sự thay đổi rõ rệt ở một bộ phận nào đó trên người đối phương.
Tạ Hối: "Tôi cũng thấy mình hơi khó kiểm soát đấy, em có cách giải quyết nào không?"
Giang Bạch chẳng buồn nghĩ chỉ nói: "Muộn rồi."
Tạ Hối vẫn ôm chặt không buông: "Không muộn đâu, tôi mà không gọi, chắc bây giờ em vẫn còn ngồi xem TV với thằng ngốc kia."
Tiếng "thằng ngốc" này rõ ràng bớt giận hơn trước, Giang Bạch đẩy anh một cái nhưng không thoát được: "Không phải đã nói là mai sáng tôi đưa em ấy về trường rồi sao?"
Tạ Hối: "Đưa về thì cứ đưa, tôi có cấm đâu. Nếu sợ không dậy nổi thì tôi thức cùng em tới sáng, dù sao em cũng chẳng buồn ngủ, chơi với ai chả là chơi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!