Chương 3: Lĩnh Chứng

Giang Bạch đã hạ sốt, nhưng vết thương trên người vẫn chưa lành, cử động vẫn còn đau.

Cậu ở trong phòng hai ngày, hầu như không ra ngoài, chỉ xuống lầu ăn cơm. Trong hai ngày này, Lâm Huệ và Giang Bách Thành thay nhau khuyên can, ngay cả Giang Tuấn cũng đến cãi nhau một lần, nhưng Giang Bạch vẫn kiên quyết gả đến nhà họ Tạ.

Ngày thứ ba, Giang Bạch ra ngoài, không ai biết cậu đi đâu. Mấy ngày sau đó, Giang Bạch đi cả ngày, khi về, trên người thoang thoảng mùi đàn hương.

Hôm đó, Giang Bạch về đúng giờ cơm tối. Cậu rửa tay rồi ngồi vào bàn. Lâm Huệ hỏi: "Du Du, con đi đâu cả ngày vậy?"

Giang Bạch ngồi xuống bàn: "Không đi đâu cả."

Giang Tuấn để ý sợi dây đỏ trên cổ cậu, bèn đưa tay kéo: "Cái gì đây?"

Theo sợi dây, Giang Tuấn lôi ra một mặt dây chuyền Quan Âm. Giang Bạch vội cất mặt dây truyền vào cổ áo: " Tôi lên chùa cầu xin."

Giang Tuấn sững người, nhìn Giang Bạch. Dù cậu bình tĩnh nói sẽ thay Giang Nông gả, nhưng trong lòng chắc hẳn lo sợ, nếu không sao lại lên chùa cầu xin thứ này?

Giang Tuấn buồn bực: " Cậu không cần phải..."

Chưa nói hết, Giang Nông ngắt lời: "Anh Giang Bạch, anh xin Quan Âm ở đâu? Mai dẫn em đi với, em cũng muốn xin một cái cho anh Giang Tuấn."

Giang Tuấn nhìn Giang Nông trầm ngâm suy nghĩ, vừa cảm động, vừa cảm thấy trong lòng rối loạn. Cả hai đều là em trai, Giang Nông lại hiểu chuyện như vậy. Giang Tuấn không muốn ai trong họ gả cho kẻ điên nhà họ Tạ.

Giang Tuấn không muốn Giang Bạch đi, nhưng nếu cậu không đi thì Giang Nông sẽ phải đi.

Giang Bạch liếc Giang Nông rồi nói: "Muốn xin được, phải ăn chay ba ngày, ngồi thiền trong chùa nghe kinh sáu tiếng mỗi ngày, không được phân tâm, tôi e rằng cậu không làm nổi."

"Sáu tiếng mỗi ngày, ba ngày là mười tám tiếng?" Lâm Huệ ngạc nhiên: "Chẳng trách dạo này con cứ đi sớm về muộn."

Giang Nông nghẹn lời, không thể ngồi thiền nghe kinh mười tám tiếng. Giang Nông biết Giang Tuấn sẽ không để cậu chịu khổ liền nói: "Anh, mai em xin cho anh một cái. Chỉ ba ngày, em làm được."

Đúng như dự đoán, Giang Tuấn phản đối: "Em đừng đi chịu khổ như vậy, anh không tin mấy chuyện này."

Giang Bạch cúi đầu ăn, không muốn để tâm đến sự giả tạo của Giang Nông.

Cậu khấn Quan Âm vì trước đây từng có một pho tượng Quan Âm bằng ngọc, có lẽ do cha mẹ để lại. Cậu đeo nó từ nhỏ, mỗi lần chạm vào, lòng lại an yên. Cậu không chắc gả cho Tạ Hối có phải quyết định đúng đắn không, nhưng để an ủi bản thân, cậu vẫn lên chùa khấn Phật.

Giang Bách Thành nhìn sợi dây đỏ, thở dài: "Con thật sự nghĩ kỹ rồi chứ?"

Giang Bạch ngẩng đầu: "Con nghĩ kỹ rồi."

Chuyện này không nên nhắc thêm nữa. Mỗi lần nhắc, không khí lại nặng nề, đặc biệt là Lâm Huệ, bà không nuốt nổi cơm, buông đũa, thở dài.

Mấy ngày qua, Giang Bách Thành đã nói chuyện với Giang Bạch nhiều lần, phân tích lợi hại, nhưng cậu vẫn kiên quyết. Ông nói: "Nhà họ Tạ mời tuần sau gặp mặt."

*Nhà họ Tạ, không phải Tạ Hối sao ?*, Giang Bạch nhíu mày.

Giang Tuấn gãi đầu, bực bội: "Sao cứ phải là nhà họ Tạ chết tiệt đó chứ!"

Giang Bạch không rõ mình khó chịu vì gì. Cậu đã đồng ý thay Giang Nông. Anh trai tốt của cậu có thể yên tâm làm thiếu gia nhà họ Giang. Chẳng phải đó là điều cậu muốn sao?

Ăn xong, Giang Bạch định về phòng thì Giang Nông gọi: "Anh Giang Bạch."

Giang Bạch nắm tay cửa, quay lại: "Gì?"

Giang Nông không tin Giang Bạch tốt bụng nhảy vào hố lửa vì mình. Chẳng ai vừa thoát khổ lại muốn khổ hơn. Lên tiếng hỏi: "Hôm đó anh nghe thấy họ muốn đưa tôi đến nhà họ Tạ. Sao anh lại thay tôi gả?"

*Còn sao nữa? Vì tôi muốn sống thêm vài năm.*

"Không phải vì cậu. Hôn ước vốn là của tôi, hơn nữa..." Giang Bạch buông tay cửa, nói dối: "Từ nhỏ tôi đã mơ gả vào nhà giàu cuối cùng cũng có cơ hội thực hiện dĩ nhiên phải nắm lấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!