Giang Bạch sáng nay thật ra có tiết, nhưng để vuốt mèo, lại nhân lúc mới chuyển khoa chẳng ai quen, cậu trốn học.
Đây không phải lần đầu cậu trốn học kể từ khai giảng. Trước kia, cậu thấy người khác trốn, luôn thắc mắc trốn học có gì vui. Hồi đó, giết thời gian với cậu là tốn tiền. Giờ cậu mới biết, trốn học đúng là vui thật.
Trong văn phòng, giáo sư Chu cầm ly giữ nhiệt, nhìn Giang Bạch mỉm cười: "Biết hôm nay tôi gọi em lên là vì chuyện gì không?"
Giang Bạch nghĩ thầm: Chẳng lẽ là bị phát hiện chuyện mình trốn học rồi?
Rõ ràng cậu trốn rất kín đáo, không để lại dấu vết mà.
Chu Minh Lễ nói tiếp: "Đừng căng thẳng, tôi không gọi em lên vì chuyện trốn học đâu."
Giang Bạch: "..."
Không nói thì thôi, nói ra lại càng thấy xấu hổ.
"Có phải có thầy cô nào khác phản ánh gì không ạ?"
"Không hề." Chu Minh Lễ nói, "Tôi từng nói với em rồi, chuyển khoa vào năm ba thì không được để ý nhiều đâu. Có khi giáo viên còn chưa nhớ mặt em. Tôi biết là vì em trốn luôn cả tiết của tôi."
Giang Bạch hơi sững người..... Sao có thể? Cậu đã xem kỹ lịch dạy rồi, cố tình tránh lớp của giáo sư Chu mới dám trốn cơ mà.
Chu Minh Lễ vừa thổi ly trà vừa nhìn cậu:
"Nhìn cái vẻ mặt này là biết em còn biết chọn tiết để trốn nữa?"
Giang Bạch lúc này mới phản ứng được là mình đang gài, cảm thấy hơi cạn lời. Vị giáo sư Chu nghiêm túc đâu rôi?
Chu Minh Lễ nhấp ngụm trà rồi nói: "Mấy dữ liệu trước em gửi cho tôi, tôi đã mang đến cho Phó viện trưởng Viện nghiên cứu Phong Hòa xem qua rồi. Trùng hợp họ cũng đang nghiên cứu loại thuốc này. Hôm nay gọi em lên là để hỏi: kỳ nghỉ lễ Quốc khánh này em có thời gian không? Có muốn đăng ký một suất thực tập không?"
Lý do Giang Bạch chuyển khoa, rồi tìm đến Chu Minh Lễ, chính là vì cơ hội này. Cậu đã chuẩn bị tinh thần sẽ phải mài mòn hai năm ở trường mới có thể quay lại con đường cũ. Nào ngờ cơ hội lại đến nhanh như vậy.
Giang Bạch hỏi nhỏ: "Vậy... chuyện này có trái quy định không ạ?"
Cậu là sinh viên năm ba, mới chuyển ngành, lại còn trốn học. Vậy mà giáo sư Chu không chỉ sắp xếp cho cậu vào phòng thí nghiệm trong trường, giờ còn tính gửi cậu đi thực tập ở viện nghiên cứu. Nếu người khác biết được...
Tạ Minh Lễ nói: "Đúng là hơi không hợp quy tắc thật, nhưng phó viện trưởng chỉ đích danh em, ai dám nói gì?"
"Nhưng nói trước, bên viện nghiên cứu thì cậu vẫn có thể qua, nhưng đừng có bỏ bê việc học trên trường," Chu Minh Lễ chuyển ngay về chuyện Giang Bạch trốn học: "Nghe nói em còn chưa từng đặt chân đến phòng thí nghiệm bên này, ít nhất cũng phải ghé qua lấy chút đề tài, kiếm tín chỉ tốt nghiệp, chứ mới chuyển ngang vào mà lại còn nghỉ học triền miên, em tính tốt nghiệp kiểu gì?"
Cửa văn phòng bị gõ hai tiếng.
Chu Minh Lễ nói: "Vào đi," rồi Trương Triết đẩy cửa bước vào: "Chào giáo sư."
Từ đầu kỳ đến giờ, đây mới là lần thứ hai Giang Bạch gặp Trương Triết.
Cậu lễ phép gọi một tiếng: "học trưởng" Trương Triết khẽ gật đầu lại.
Chu Minh Lễ chỉ vào Giang Bạch rồi nói với Trương Triết: "Cậu đến đúng lúc đấy, dẫn em ấy lên phòng thí nghiệm làm quen với mọi người đi, tôi giao Giang Bạch cho cậu đấy, cậu phải có trách nhiệm.
Giang Bạch hơi áy náy. Rõ ràng là do mình không chịu đến, vậy mà giờ lại thành chuyện người khác bị mắng thay. Cậu đứng dậy: "Thưa giáo sư, em đi với anh ấy ngay bây giờ ạ." Nói xong còn vội vàng thể hiện một chút: "Sau này em sẽ không trốn tiết nữa đâu, em đảm bảo sẽ cẩn thận hơn ạ."
Trương Triết ngạc nhiên nhìn cậu: "Em trốn tiết thật à?"
Một người được thầy Tạ nhấn mạnh giao cho tận tay, hiển nhiên rất được coi trọng, thế mà lại trốn học. Trốn học xong vẫn còn được vào phòng thí nghiệm?
Giang Bạch cười gượng: "... Chỉ thỉnh thoảng thôi ạ."
Cậu với Trương Triết không thân, lần trước chỉ mới chào nhau một lần trong buổi đầu năm. Trên đường đến phòng thí nghiệm, Trương Triết hỏi: "Dạo này sao em không đến phòng thí nghiệm?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!