Chương 27: Tiểu Hoa

Suốt cả tuần sau đó, ngày nào Tạ Hối cũng thấy kỳ lạ. Mỗi sáng chưa kịp ra khỏi nhà, Giang Bạch đã đi học. Tối đến, lại canh đúng giờ mới về. Tạ Hối bắt đầu nghi ngờ, giờ học đại học chẳng lẽ ngày nào cũng giống nhau?

Một buổi sáng, Tạ Hối không đến công ty, gọi Trình Tăng đến hỏi xem lúc anh đi vắng Giang Bạch có bận như thế không.

Trình Tăng trả lời: "Em cũng chỉ theo anh dâu mấy hôm đầu, thấy mới mẻ thì đi theo. Sau anh ấy bảo phải đi học, không cho tụi em bám theo sát nữa, chỉ cho đưa đón thôi. Muốn rõ hơn chắc hỏi chị Phổ Mạn?"

Tạ Hối hỏi: "Phổ Mạn đâu?"

Trình Tăng liếc nhìn đồng hồ: "Giờ này chắc đưa anh dâu về rồi, chắc đang ở nhà. Anh muốn em gọi cô ấy qua không?"

Tạ Hối đứng dậy, phủi phủi quần: "Không cần. Chúng ta tới đó."

Tạ Hối cũng khá lâu rồi chưa tới chỗ Phổ Mạn. Lần trước đến, nơi đó như một cái kho, toàn hộp giấy chất đống. Không rõ giờ ra sao.

Phổ Mạn sống cùng khu với Trình Tăng, ở chung khu với nhà chính, cách đó chỉ vài phút đi xe.

Lúc đó, Phổ Mạn đang dọn cát mèo. Nghe tiếng gõ cửa, cô cảnh giác ngẩng đầu lên. Nhà cô vốn ít ai đến, ngay cả phí dịch vụ cũng toàn tự xuống nộp. Tay cầm xẻng cát, cô đứng lên, nhìn qua mắt thần thấy Tạ Hối đứng bên ngoài.

Cô sững người. Quay đầu liếc nhìn ra ban công, rồi mới quay lại. Khi tiếng gõ cửa vang lên lần nữa, Phổ Mạn do dự một lát, rồi mới vặn khóa mở cửa.

Trình Tăng vừa giơ tay ra là đẩy cửa: "Làm gì đấy, sao lâu thế mới mở—"

Phổ Mạn không nói một lời, giơ cái xẻng xúc cát mèo lên dí sát vào miệng Trình Tăng: "Im mồm, đừng có ồn."

Trình Tăng chưa kịp nhìn rõ cô đang cầm cái gì, theo bản năng rụt đầu về sau: "Đệch, cái gì mà mùi khiếp vậy?"

Phổ Mạn đặt cái xẻng xuống, liếc mắt nhìn Tạ Hối: "Sếp."

Tạ Hối đứng ở cửa, mắt đảo qua phòng khách. Nơi này so với lần trước anh đến đã khác hẳn, vẫn trống trải nhưng gọn gàng hơn nhiều. Anh liếc qua chiếc ổ mèo dựa sát tường, cạnh đó là cây leo và bồn cát mèo: "Nuôi mèo rồi à?"

Phổ Mạn mím môi: "Không phải tôi."

Tạ Hối nhìn cô: "Không phải cô?"

Phổ Mạn quay đầu nhìn ra ban công. Tạ Hối theo ánh mắt cô nhìn tới—cánh cửa kính ở ban công khép hờ, bên trong là chiếc ghế treo đan bằng mây, mà trên đó hình như còn có người đang nằm ngủ.

"Chẳng phải là..." Trình Tăng bước vào vài bước, đè giọng xuống thấp: " chẳng phải là anh dâu đấy à?"

Tạ Hối cau mày, quay sang Phổ Mạn: "Sao em ấy lại ở đây?"

Không chờ cô trả lời, Tạ Hối đã sải bước về phía ban công, bước đi hùng hổ, nhưng lúc kéo cửa kính lại nhẹ tay vô cùng, đến mức người đang nằm trên ghế cũng không bị đánh thức.

Cuối tháng Chín, thời tiết bắt đầu chuyển lạnh. Giang Bạch mặc áo sơ mi trắng in hoa, ôm mèo nằm dài trên ghế phơi nắng, ngủ thiếp đi. Con mèo nhỏ bé, xấu xí cuộn tròn trong lòng cậu, lúc Tạ Hối mở cửa thì bị đánh thức, đôi mắt tròn xoe như hạt đậu trừng trừng nhìn kẻ lạ mặt xâm nhập lãnh thổ.

Hiếm khi thấy Giang Bạch thư thái như vậy, cổ cậu nghiêng về một bên, trên da còn lộ ra một vết đỏ khiến người ta không khỏi suy nghĩ lung tung. Tạ Hối bước lại gần, lặng lẽ giơ tay ra—nhưng chưa kịp chạm vào, con mèo trong lòng Giang Bạch đã "meo" lên một tiếng, tung vuốt cào thẳng vào tay anh.

Tạ Hối: "... Mẹ kiếp!"

Giang Bạch bị hành động bất ngờ của con mèo làm cho tỉnh giấc, đưa tay đè nhẹ lên đầu con Tiểu Hoa để trấn an, lấy lại tinh thần mới phát hiện Tạ Hối đang đứng ngay đó.

Giang Bạch sững người một lát: "Sao anh lại ở đây?"

Tạ Hối nhìn vết cào trên tay, nhíu mày: "Phải là tôi hỏi em mới đúng. Không phải đang đi học à? Sao lại đến đây?"

Giang Bạch nhìn thấy tay anh bị thương: "Tiểu Hoa cào anh rồi à?"

"Tiểu Hoa?" Tạ Hối cúi đầu nhìn con mèo đang lật ngửa bụng, ngoan ngoãn nằm trong lòng Giang Bạch: "Con mèo xấu xí này ở đâu ra thế?"

Giang Bạch vốn còn định tỏ ra quan tâm, nhưng nghe thấy vậy liền lườm anh một cái: "Tôi nhặt về đấy." Rồi còn bênh vực: "Nó không xấu, là khí thế oai vệ đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!