Chương 26: Có nhớ tôi không?

Khi quay lại nhà hàng, chiếc bàn bị Tạ Hối đạp lệch lúc nãy đã được chỉnh lại ngay ngắn, các món ăn chưa đụng tới cũng được thu dọn hết. Tạ Hối và Diệp Thiếu Lễ ngồi ở bàn khác, Trình Tăng và Phổ Mạn cũng ngồi bên cạnh. Mấy người còn lại mà Giang Bạch không quen thì ngồi riêng một bàn.

Thấy cậu vào, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cậu, khiến bước chân Giang Bạch khựng lại.

Dù là vì tin nhắn Giang Bạch gửi cho Trình Tăng nên Tạ Hối mới đến, nhưng trong mắt Tạ Hối, cảnh tượng lúc đó là cậu đang ngồi ăn cùng Thạch Mẫn và hai đứa em cùng cha khác mẹ . Cậu không chắc Tạ Hối nghĩ gì, người này nổi điên thì não chỉ để điều khiển tay chân.

"Lại đây." – Giọng Tạ Hối vẫn đầy giận dữ, nghe như ra lệnh.

Giang Bạch đi tới, vừa ngồi xuống đã bị Tạ Hối nắm lấy tay, nhìn cậu chằm chằm, ánh mắt như muốn thiêu cháy cậu, nhưng lại chẳng nói lời nào. Giang Bạch bắt đầu lo lắng không biết anh ta định hỏi tội hay chẳng hỏi, cứ thế "xử" cậu luôn.

Cậu liếc sang Diệp Thiếu Lễ, thấy anh ta đang nhấp trà, đôi mắt trên miệng ly trà ánh mắt nhìn cậu cười như không cười.

Dù trên mặt vẫn là nụ cười, nhưng Giang Bạch cảm giác ánh mắt ấy mang hàm ý khác nhưng cậu không thể đoán nổi. Đúng là di truyền của một gia đình có tiền sử thần kinh không bình thường.

Giang Bạch quay sang hỏi Tạ Hối: "Anh về lúc nào vậy?"

Trình Tăng đáp thay: "Khi anh dâu nhắn cho em thì bọn em vừa xuống máy bay. Thấy tin nhắn, đến thẳng đây luôn."

Giang Bạch lườm Trình Tăng một cái: *Còn dám nói? Tôi bảo anh gọi người đến cứu, cậu lại gọi hai người này đến... Cậu giúp tôi hay muốn giết tôi vậy?*

Tay Tạ Hối lúc này đã nới lỏng, từ cổ tay trượt xuống lòng bàn tay cậu, nhẹ nhàng lật lại, rồi đặt vào lòng bàn tay mình.

Hành động trông có vẻ thân mật, nhưng nét mặt Tạ Hối vẫn lạnh tanh, khiến Giang Bạch sợ bàn tay mình sẽ bị bẻ gãy bất cứ lúc nào.

Diệp Thiếu Lễ đặt tách trà xuống: "Cậu nhắn bảo gặp rắc rối, chính là chuyện này à?"

Giang Bạch thầm nghĩ: Còn chưa đủ rắc rối chắc? Giờ bị mấy người biết rồi lại càng rối hơn.

Giang Bạch liếc sang Tạ Hối.

Mặt Tạ Hối vẫn đen như đáy nồi, khí tức khó chịu bốc lên ngùn ngụt như sắp nhấn chìm cả bàn ăn. Giang Bạch cố gắng giải thích: "Tôi chỉ ra ngoài ăn với mẹ, trùng hợp gặp họ thôi, không thoát được."

Tạ Hối "ừ" một tiếng, rồi bóp mấy cái vào đầu ngón tay Giang Bạch, đau đến mức cậu suýt vung tay tát cho một cái.

Cậu co tay lại, lập tức bị kéo thẳng ra. Dưới gầm bàn, hai người cứ lặp đi lặp lại động tác giằng co, đến lần thứ mấy rồi Giang Bạch liếc nhìn hắn, mới nhận ra hình như Tạ Hối không tức chuyện Thạch Mẫn, mà là bản thân hắn đã đang có tâm trạng tồi tệ từ trước.

Giang Bạch có chút muốn hỏi hoj mấy ngày nay đã đi đâu. Chắc chắn Tạ Hối đi với Diệp Thiếu Lễ, vì Trình Tăng không đi cùng họ.

Lần này, khi Giang Bạch co tay lại thì lại nắm lấy đầu ngón tay của Tạ Hối. Tạ Hối lập tức không nhúc nhích nữa. Dường như bên tai còn vang lên một tiếng cười nhẹ – mang chút vui vẻ.

Cuối cùng Tạ Hối cũng mở miệng: "Bà ta nói gì với em?"

Giang Bạch: "Không nói gì nhiều, chỉ trò chuyện linh tinh, giới thiệu tôi với hai đứa em, bảo chúng gọi tôi là anh dâu. Nói chúng nó cũng học ở Đại học Kinh Bắc , có gì thì nhờ tôi giúp đỡ."

Nói xong, cậu lại lẩm bẩm: "Tôi chẳng có hứng thú với mấy đứa trẻ tính cách tồi."

Tạ Hối nghe thấy, hắn nhẹ nhàng luồn tay qua kẽ ngón tay Giang Bạch, đan chặt lại: "Lần sau có chuyện, gọi thẳng cho tôi."

Giang Bạch: "Tôi đâu biết khi nào anh về."

Tạ Hối liếc cậu một cái: " Nhớ tôi rồi?"

Giang Bạch: "..."

Anh suy diễn kiểu gì vậy? Đầu óc không tốt mà trí tưởng tượng lại quá thừa...

Giang Bạch không thèm để ý nữa, vừa quay đầu lại đã phát hiện Diệp Thiếu Lễ vẫn đang nhìn chằm chằm cậu suốt cả bữa. Cậu chẳng biết rốt cuộc anh ta định nói gì, hay là có ý kiến gì với mình.

Tạ Hối nhịn suốt cả bữa tối, giờ Giang Bạch không trả lời có nhớ anh không, anh bực, theo ánh mắt cậu nhìn Diệp Thiếu Lễ: "c** nh* nhìn em ấy mãi thế là có ý gì hả? Đừng nói với tôi là Cậu phải lòng em ấy rồi nhé?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!