Giang Bạch nhắn tin xong cũng không nán lại trong nhà vệ sinh quá lâu, dù gì Lâm Huệ vẫn đang chờ bên ngoài.
Thạch Mẫn thì chẳng buồn để ý đến sự lúng túng của người khác, cười toe toét cứ như thật sự là mẹ ruột của Tạ Hối tình cờ gặp được thông gia, miệng không ngừng gọi "tiểu Hối nhà chúng tôi", khiến da đầu Giang Bạch tê rần.
Nếu Giang Bạch không biết rõ đây là người phụ nữ chen chân vào gia đình nhà họ Tạ, dùng thủ đoạn leo lên vị trí bà chủ rồi khiến mẹ Tạ Hối phát điên, thì cậu thật sự cũng tưởng bà ta là mẹ ruột của Tạ Hối.
"Nghe nói Tiểu Bạch cũng học Đại học Kinh Bắc à?" – cuối cùng thì Thạch Mẫn cũng quay sang hỏi Giang Bạch.
Giang Bạch thầm nhủ: "Tiểu Bạch cái gì mà Tiểu Bạch, nghe như gọi chó vậy." Nhưng ngoài mặt vẫn gật đầu, cố gắng hạn chế nói chuyện với bà ta càng ít càng tốt.
"Vân Tiêu và Vũ Tình cũng học Kinh Bắc, vừa mới vào năm nhất," – Phổ Mạn quay sang dặn dò hai đứa nhỏ: "Về sau ở trường có chuyện gì thì tìm anh dâu mấy đứa nhé."
Cái kiểu sắp đặt tự biên tự diễn này không chỉ khiến Giang Bạch cau mày, mà đến cả Vân Tiêu và Vũ Tình cũng chẳng mấy vui vẻ gì.
Thấy Vân Tiêu trừng mắt liếc mình một cái, Giang Bạch trong lòng hơi thả lỏng. Đúng rồi, cứ giữ thái độ đó, đừng bắt chuyện với tôi là được. Trường học đâu phải của tôi, tôi chăm sóc gì được cho mấy người chứ?
Trong vòng hai mươi phút, Giang Bạch liên tục bật sáng màn hình điện thoại..... Cái tên Trình Tăng chết tiệt kia đâu rồi? Sao còn chưa tới?
Bình thường Tạ Hối gọi một tiếng là hắn đến nhanh như thể biết dịch chuyển tức thời, hôm nay nhờ giúp một chuyện nhỏ thôi mà khó khăn thế này, biết vậy đã gọi Jack rồi.
Tâm trí Giang Bạch hoàn toàn bị cái điện thoại không có động tĩnh gì kia chiếm trọn. Đúng lúc đó, Vũ Tình ngồi đối diện bất ngờ đứng bật dậy, còn hét lên một tiếng đầy hoảng hốt.
Giang Bạch ngơ ngác ngẩng đầu, phát hiện cả Lâm Huệ cũng biến sắc nhìn về phía sau cậu. Ngay sau đó, một cái bóng người lao vụt qua, "rầm" một tiếng, một cú đá giáng thẳng vào mép bàn, mạnh đến nỗi cả chiếc bàn gắn cố định dưới sàn cũng bị xô lệch đi.
Giang Bạch giật mình, vội kéo Lâm Huệ đứng lên.
Nhìn rõ người vừa tới, Giang Bạch sững người. Tạ Hối, đi mười mấy ngày, giờ xuất hiện, đằng đằng sát khí, khiến người ta không rét mà run. Trong một khoảnh khắc, Giang Bạch không biết nên bày ra biểu cảm gì.
Trình Tăng và Phổ Mạn dẫn theo một đám người bước vào, Diệp Thiếu Lễ đi cuối, hai tay đút túi, dáng vẻ như tới xem náo nhiệt.
Giang Bạch thầm lườm Trình Tăng một cái. Bảo cậu ta tới đưa đi, chứ đâu phải bảo cậu kéo nguyên đội đến đập quán!
Thạch Mẫn bị Tạ Hối dọa đến tái mặt. Lúc anh xông vào bà ta còn chưa kịp đứng dậy, giờ bị kẹt giữa bàn ghế, chỉ có thể sợ hãi hoảng hồn nhìn anh.
"Tôi đã nói với mấy người bao nhiêu lần, tránh xa em ấy ra chưa?" – giọng Tạ Hối lạnh như băng, ánh mắt sắc như dao lia về phía Vân Tiêu và Vũ Tình đang đứng sau Thạch Mẫn – "Có vẻ phế một người chưa đủ? Muốn tôi phế thêm hai đứa nữa?"
Lâm Huệ sợ đến run rẩy. Trước giờ chỉ nghe đồn Tạ Hối có tính khí tệ, nhưng tận mắt chứng kiến vẫn khác xa lời đồn. Bà nắm chặt tay Giang Bạch, như thể sợ cậu sẽ bị lôi đi đánh.
Diệp Thiếu Lễ bước đến, chẳng thèm để ý Tạ Hối bên kia đang nổi giận, giọng điệu vẫn nhẹ nhàng chào hỏi Lâm Huệ: "Chào chị, tôi là cậu của Tạ Hối, Diệp Thiếu Lễ, chị cứ gọi tôi là Tiểu Diệp cho thân mật."
Giang Bạch: "..." Tiểu Diệp ??
Lâm Huệ liếc nhìn Tạ Hối một cái, gật đầu nhẹ, vừa định đáp lời thì bất ngờ Tạ Hối đập mạnh tay xuống bàn, gằn giọng: "Muốn chết à?"
Lâm Huệ hoảng sợ rụt người lại, tiếng "Tiểu Diệp" cũng bị nghẹn lại nơi cổ họng, không thể thoát ra.
Diệp Thiếu Lễ vẫn nở nụ cười, như thể chẳng hề để tâm đến chuyện đang diễn ra cách đó chưa đầy một mét. Anh quay sang Lâm Huệ, nói một cách nhẹ nhàng: "Chị sợ rồi phải không, thằng cháu này tính tình vậy đó, mong chị đừng để bụng. Ở đây ồn quá, chúng ta qua bàn bên kia nói chuyện"
DiệpThiếu Lễ lịch sự chỉ sang bàn cách đó hai bàn. Lâm Huệ ngơ ngác liếc nhìn Giang Bạch, rõ ràng vẫn chưa hiểu rốt cuộc tình hình đang diễn ra là gì.
Đây là cậu ruột của Tạ Hối sao? Vậy mà thấy Tạ Hối như thế lại không can ngăn lấy một câu?
Giang Bạch chẳng biết nên mở miệng thế nào có thể ví như hai kẻ điên cùng nổi cơn, chỉ khác là một người phát tác kiểu âm thầm, còn người kia thì bạo liệt ra mặt.
Thạch Mẫn gắng gượng mở lời: " Chỉ là tình cờ gặp nhau ở đây, không phải dì cố ý tới tìm cậu ấy. Tiểu Hối, con có thể bình tĩnh lại không?"
Sao có thể bình tĩnh được vừa thấy bà ta Tạ Hối đã nổi điên: "Bà không đủ tư cách để nói chuyện với tôi."
Giang Bạch vừa dìu Lâm Huệ ngồi xuống chỗ Diệp Thiếu Lễ, liền nghe phía sau vang lên giọng Thạch Mẫn gọi: "Tiểu Bạch, cháu nói với nó một tiếng đi, đừng phát điên ở đây nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!