Chương 23: Lần thứ mấy nghe lén rồi? Hử?

Giang Bạch bị Tạ Hối nhét vào xe, cứ ngỡ mình sắp bị đưa đi lò mổ sống. Tạ Hối không thô bạo, nhưng cũng chẳng nhẹ nhàng, khiến Giang Bạch gần như ngã nhào vào xe.

Chỉ là lên xe thôi mà, có ai nói là cậu không lên đâu.

Giang Bạch xoa xoa cổ tay bị anh kéo đến phát đau, nhíu mày hỏi: "Đi đâu vậy?"

Tạ Hối tuy đang bực, nhưng vẫn không mất kiểm soát: "Đi ăn."

Giang Bạch liếc nhìn anh một cái, vốn định nói chiều nay cậu còn có việc, nhưng nhìn sắc mặt kia thì thôi, vẫn nên im lặng thì hơn. Lỡ đâu lỡ lời nói trúng điểm nhạy cảm, không khéo Tạ Hối lái xe đâm đầu vào đâu chết cả đôi thì toi.

May là Tạ Hối lái xe vẫn còn khá vững, không hề giở trò phát rồ gì trên đường. Điều này khiến Giang Bạch thầm thở phào nhẹ nhõm.

Xe dừng trước một nhà hàng tư nhân, bên ngoài trông rất cổ kính, nhìn là biết ngon hơn căng tin. Hồi nãy trong căn

-tin cậu còn chưa kịp ăn xong thì Tạ Hối đã đến, bây giờ bụng đói cồn cào.

Vừa bước xuống xe, Tạ Hối lại nắm lấy cổ tay cậu. Giang Bạch liếc nhìn tay anh, khẽ thở dài - anh không nắm, tôi cũng không chạy đâu mà.

Một nhân viên phục vụ bước ra đón: "Chào quý khách, mình có đặt bàn trước không ạ?"

Tạ Hối lạnh nhạt trả lời: "Không."

"Vậy mình đi hai người phải không ạ?"

Tạ Hối trừng mắt nhìn cô phục vụ: "Mắt cô không thấy à?"

Giang Bạch sợ Tạ Hối lại phát bệnh cắn người, vội vàng giữ chặt tay anh: "Dạ đúng rồi, hai người."

Tạ Hối cau mày nhìn cậu, Giang Bạch đặt tay lên cánh tay đang nắm cổ tay mình:

"Người ta đâu có chọc giận anh đâu, đừng giận cá chém thớt."

Tạ Hối không nói gì, xoay người đi theo phục vụ vào phòng riêng.

Lúc đi ngang qua một phòng bao khác, hai người đàn ông bên trong vừa đi ra vừa nói cười rôm rả. Thế nhưng đến khi bọn họ vừa lướt qua thì tiếng động phía sau lại đột nhiên im bặt.

Giang Bạch: "Cho hỏi nhà vệ sinh ở hướng nào ạ?"

Nhân viên phục vụ chỉ tay về phía họ vừa đi qua, Giang Bạch quay đầu nhìn lại, rồi nhẹ giọng cảm ơn.

Ngay trước cửa nhà vệ sinh, Giang Bạch vừa định đẩy cửa thì bên trong đã vang lên tiếng người nói chuyện: "Vừa nãy có phải là Tạ Hối không? Chính là cái thằng điên nhà họ Tạ ấy."

Một người khác phụ họa: "Hình như đúng đấy. Mà người đi cùng anh ta là ai nhỉ? Tao thấy còn nắm tay nữa thì phải?"

"Trời mới biết, chắc lại là một kẻ không sợ chết"

Giang Bạch thầm cười lạnh trong bụng: "Tôi chính là cái kẻ không sợ chết đó đây." Rồi đẩy cửa bước vào.

Hai người kia vẫn đang đứng trước bồn tiểu tiện, vừa xong việc vừa chỉnh lại quần áo. Khi quay đầu lại thấy Giang Bạch đang rửa tay ngay phía sau, cả hai giật bắn mình. Vừa định thốt lên: "Sao vào không có tiếng động gì hết vậy?", thì lập tức nhận ra "kẻ không sợ chết" họ vừa nhắc đến.

Giang Bạch chẳng thèm ngẩng đầu, cũng chẳng liếc họ lấy một cái, chỉ lặng lẽ cúi xuống rửa tay.

Hai người kia nghĩ chắc cậu ta không nghe thấy gì nên cũng tỏ ra như không có chuyện gì, bước qua bên cạnh rửa tay cùng. Qua gương, họ không ngừng lén nhìn Giang Bạch.

Giang Bạch vẫn cụp mắt, bàn tay không ngừng kỳ cọ dưới vòi nước. Mãi đến khi họ rửa xong, cậu mới chậm rãi khóa vòi lại, rút một tờ giấy lau tay không nhanh không chậm.

Người nói xấu sau lưng, cuối cùng cũng là có tật giật mình. Dù chẳng rõ mối quan hệ giữa người này và Tạ Hối ra sao, nhưng lỡ đâu lại đi mách lẻo thì mình cũng tiêu đời.

Hai người kia ra hiệu cho nhau, nước trên tay còn chưa kịp lau khô đã hấp tấp rời khỏi nhà vệ sinh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!