Người bị gọi tên đầu tiên ... ông chú già .... mặt đen sì bước đến bàn, Giang Bạch vội vàng đứng lên chặn lại , ngăn Tạ Hối một cước đạp đổ luôn cái bàn này.
Tạ Hối trừng mắt nhìn Hình Lạc: "Nhóc con, cậu làm gì ở đây?"
Nhờ có kinh nghiệm cãi nhau lần trước, cộng thêm việc đây là trường học – nửa sân nhà của cậu – nên Hình Lạc cũng chẳng ngán gì nữa: "Tôi đến... học... Câu này phải hỏi, hỏi chú... già... đấy? Chú là phụ huynh à? Lớn... lớn tuổi thế... đến mở... mở hội phụ... phụ huynh à?"
Không hiểu sao mọi người lại có thể kiên nhẫn nghe hết cái câu lắp bắp đó, Trình Tăng nghe xong thì đến chạy cũng quên luôn, mắt trừng to như sắp rớt ra... Thằng nhóc này là ăn gan trời rồi sao, dám nói chuyện kiểu đó với sếp.
Diệp Thiếu Lễ lúc đầu còn đang chú ý đến Trình Tăng đang rón rén tìm đường chui xuống gầm bàn, nghe mấy câu lắp bắp của Hình Lạc thì lập tức quay đầu lại, suýt thì bật cười thành tiếng. Cậu nhìn sang Tạ Hối: " Chú già? Nó nói cậu đấy à?"
Tạ Hối ném cho c** nh* anh một ánh mắt "câm miệng", trừng đến mức Diệp Thiếu Lễ cười bật ra tiếng luôn. "Phì"
Hình Lạc cũng không kém miệng: "Đúng... đúng rồi! Anh ta lớn tuổi .... mà còn không chịu... nhận già."
Diệp Thiếu Lễ cười không dừng nổi, Tạ Hối lườm một cái: "Cười cái quái gì?" rồi quay sang chỉ tay vào thằng nhóc đang nói không ngừng kia: "Tôi đã nói với cậu chưa, để tôi gặp lại cậu cậu chết chắc."
Hình Lạc đáp ngay: "Chú.. chú... Già rồi lú... lú lẫn à? Có... có thấy nói gì đâu!"
Giang Bạch đau đầu. Cậu không hiểu sao Tạ Hối lại tự nhiên xuất hiện ở đây, còn cái người vừa bước vào đã bật cười cũng không biết là ai. Cậu ấn Hình Lạc ngồi xuống ghế: " Em bớt nói vài câu đi."
Hình Lạc bĩu môi.
Tay Giang Bạch vẫn đang giữ chặt cánh tay Tạ Hối, quay sang hỏi: "Sao anh lại tới đây?"
Tạ Hối vốn đang có tâm trạng tốt, nhưng bị thằng nhóc kia phá hỏng hết. Anh trừng mắt nhìn Hình Lạc: "Không đến sao biết mấy người chơi đùa, ăn chơi phè phỡn thế này?"
"Ăn cơm căn
-tin thôi, có gì mà phè phỡn đâu." Giang Bạch không muốn để Tạ Hối nổi điên ở đây, dù sao sau này cậu vẫn còn phải học ở đây.
Giang Bạch liếc mắt nhìn người đàn ông đang đứng cạnh Tạ Hối — người này lại khiến Trình Tăng sợ đến mức phải chui hẳn xuống gầm bàn. Cái dáng vẻ co rúm như thể sau lưng đối phương có quỷ vậy.
Thấy Giang Bạch nhìn qua, người đàn ông chủ động đưa tay ra: "Tôi là Diệp Thiếu Lễ, c** nh* của Tạ Hối."
Giang Bạch hơi bất ngờ.
Cậu từng nghe đến cái tên Diệp Thiếu Lễ, nhưng không ngờ lại khác xa tưởng tượng. Trong đầu cậu, người này phải là kiểu hung hăng dữ tợn, vừa nhìn đã thấy nguy hiểm. Nhưng thực tế lại hoàn toàn trái ngược.
Diệp Thiếu Lễ khi không muốn để lộ sự hung tàn thì che giấu khá khéo léo. Đứng cạnh Tạ Hối đang mang bộ mặt như sắp ăn ăn tươi nuốt sống người khác, trái lại lại anh lại như trưởng bối ôn hòa.
Không — nhìn thế nào cũng không giống một bậc trưởng bối, dù gì cũng chỉ hơn Tạ Hối có năm tuổi, lại biết chăm chút bản thân, thoạt nhìn không ai nghĩ là kiểu người giết người không chớp mắt
Giang Bạch bắt tay với anh ta: "Chào c** nh*"
Diệp Thiếu Lễ ngoài miệng nói sẽ không gây rắc rối cho Giang Bạch, nhưng Tạ Hối hiểu quá rõ — nếu không tận mắt gặp người, anh ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua dễ dàng. Để ngăn DiệpThiếu Lễ gây chuyện gì ngoài tầm kiểm soát, Tạ Hối đành đưa đến gặp một lần cho xong, không ngờ chỗ này lại náo nhiệt đến vậy.
Hình Lạc mím môi cười: "c** nh*.. của ... chú nhìn... nhìn còn trẻ hơn chú đấy."
Tạ Hối: "..."Hôm nay không đánh chết cậu, tôi không mang họ Tạ!
Diệp Thiếu Lễ lại rất hưởng thụ lời này, còn vỗ vai Tạ Hối một cái — động tác ấy rõ ràng sắp sửa khiến Tạ Hối bạo phát: "Thằng nhóc này vui tính đấy. Lưỡi thì líu mà lắm lời, không sợ bị đánh à? Thằng cháu nhà tôi tính xấu lắm đấy."
Hình Lạc ngồi im, liếc sang Tạ Hối: "Người đến... đến tuổi mãn kinh thì... tính khí đều... đều tệ."
Tạ Hối tức muốn nổ phổi, đã không kiềm được còn gầm lên: "Mẹ nó chứ cậu muốn ăn đòn hả——"
Giang Bạch đang định mặc kệ để Tạ Hối lôi Hình Lạc ra ngoài thì Diệp Thiếu Lễ đã đưa tay ngăn lại, giữ chặt cánh tay vừa vung lên: "Cậu bao nhiêu tuổi rồi mà y như con nít." Rồi anh ta đẩy Tạ Hối về phía đối diện: "Đến đúng lúc, ăn luôn đi. Trình Tăng, lấy giúp tôi suất giống cậu."
Bị gọi tên, Trình Tăng trừng mắt nhìn Diệp Thiếu Lễ một cái, sau đó rón rén lách khỏi ghế, né cả bóng lưng anh ta, vòng từ đầu bàn bên kia mới dám chạy ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!