Chương 21: Ngày đầu nhập học

[Tiểu Bạch ca, anh đến trường chưa? Nãy có một đàn chị dẫn em về ký túc xá rồi, phòng ký túc xá đẹp lắm luôn á. Anh không ở ký túc đúng không? anh có muốn qua xem phòng em không? À mà trưa anh có rảnh không, tụi mình cùng đi ăn nha?]

Giang Bạch nhìn đoạn tin dài ngoằng mà Hình Lạc vừa gửi đến, không nhịn được cười khẽ một tiếng: [Nhắn tin nhanh dữ ha.]

Hình Lạc: [Hì hì, tiểu Bạch ca đang ở đâu rồi á? Em dọn gần xong rồi, qua tìm anh được không?]

Giang Bạch vừa đi xuống cầu thang vừa nhắn lại, vừa gõ xong câu [Phổ Mạn ở căng tin, em qua tìm cô ấy trước đi ] nhưng chưa kịp gửi, bất ngờ bước hụt, cả người đổ nhào về phía trước.

Chuyện như này trước đây tuyệt đối không thể xảy ra với cậu. Cậu lúc nào cũng cẩn thận gấp ba lần người thường, không biết dạo này sống quá thoải mái hay đã bị cái Kim Chung Tráo Thiết Bố Sam* của Tạ Hối làm cho 'lây nhiễm' rồi, đến mức cậu cũng dám vừa đi cầu thang vừa chơi điện thoại rồi.

Ngay khoảnh khắc cậu thầm nghĩ "tiêu rồi" thì một cánh tay đột ngột đưa ra đỡ lấy cậu: "Cẩn thận."

Giang Bạch mượn lực tay đang chắn ngang bụng mình để đứng vững lại, tim vẫn đập thình thịch vì sợ, cậu quay sang nhìn người vừa giúp mình: "Cảm ơn."

Chàng trai kia cao ráo, đeo kính, nhìn qua là biết kiểu học bá chính hiệu. Người kia thu tay lại: "Tốt nhất là đừng dùng điện thoại khi đi đường, nguy hiểm lắm."

Giang Bạch gật đầu, vẫn còn chưa hoàn hồn: "Cảm ơn anh lần nữa."

"Không có gì đâu."

Lúc này, Giáo sư Chu từ văn phòng chạy ra gọi: "À đúng rồi, Giang Bạch, có chuyện này..."

Giang Bạch và chàng trai đồng thời nhìn lên.

"Giáo sư Chu." Chàng trai cất tiếng trước

"Ồ, Trương Triết." Giáo sư Chu thấy hai người họ đứng cạnh nhau thì vui vẻ nói: "Tốt quá, vậy đỡ mất công thầy đi tìm. Đây là Giang Bạch, sinh viên mới chuyển sang khoa mình. Em rảnh thì dẫn em ấy qua phòng thí nghiệm tham quan một chút nhé."

Giáo sư Chu nói với Giang Bạch: " Cậu ấy tên là Trương Triết, là nghiên cứu sinh của tôi."

Giang Bạch nhìn Trương Triết, khẽ gật đầu: "Học trưởng."

Trương Triết nhìn cậu: "Chuyển ngành à? Năm mấy rồi?"

Giang Bạch: "Năm ba ạ."

Trương Triết thoáng bất ngờ trong ánh mắt, rồi quay sang gật đầu với giáo sư Chu.

Giang Bạch hỏi giáo sư Chu: "Giáo sư gọi em có việc gì sao?"

Chu Minh Lễ phẩy tay: "Không có gì, để hôm khác nói, em đi trước đi."

Giang Bạch xuống lầu cùng Trương Triết, vừa ra khỏi tòa nhà mới sực nhớ ra ban nãy Trương Triết định lên lầu: "Xin lỗi, tôi có làm anh lỡ việc gì không?"

"Không đâu, tôi cũng chỉ lên gặp giáo sư thôi." Trương Triết nhìn cậu một cái rồi hỏi: "Trước đó em học ngành gì?"

Giang Bạch: "Y lâm sàng ạ."

Trương Triết: "Sao tự nhiên lại chuyển sang Dược học? Hai ngành này đâu có liên quan gì mấy."

Chuyển ngành vốn đã là chuyện vừa tốn công vừa chẳng được lợi gì, huống chi là năm ba mới chuyển—tình huống thế này hoặc là vì thành tích kém, học không nổi, hoặc là muốn học cho có. Dù là kiểu nào thì sang ngành mới cũng chẳng được coi trọng. Nhất là Dược học—một ngành đặc thù. Vậy mà giáo sư lại bảo anh đưa cậu đi làm quen với phòng thí nghiệm.

Giang Bạch không nói lý do cụ thể: " Tôi thấy mình hứng thú với ngành Dược hơn."

Trương Triết không hỏi thêm gì nữa. Hai người đi một đoạn, anh mới quay sang hỏi: "Em tên là... Giang Bạch?"

Giang Bạch gật đầu:"Vâng, sau này nhờ học trưởng chiếu cố."

Trương Triết cười nhẹ: "Không có gì."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!