Chương 20: Cậu đừng động vào em ấy

Hôm nay khai giảng, Giang Bạch đi sớm, Tạ Hối không kịp bắt người, mặt đen sì đến công ty. Vừa đẩy cửa văn phòng, anh thấy một người ngồi trên sofa, quay lưng về phía cửa.

Tầng 22 hiếm ai lên, nếu có cũng phải được anh cho phép. Thấy kẻ không mời mà ngồi trong văn phòng, Tạ Hối định nổi giận, người đó quay lại.

"Cái mặt gì vậy?"

Tạ Hối sững người trong giây lát, sải bước đi vòng qua:"c** nh* về khi nào?"

Cửa văn phòng tự động đóng lại sau khi Tạ Hối bước vào, không có ai đi theo sau. Diệp Thiếu Lễ tặc lưỡi đầy tiếc nuối, quay đầu liếc quanh: "Văn phòng này cậu bày trí kiểu gì mà y như hầm rượu thế?"

Người ta hay bảo cháu giống Cậu, nhưng Tạ Hối và Diệp Thiếu Lễ thì chẳng giống nhau chỗ nào. Tạ Hối thuộc kiểu mặt lạnh một cái là người khác đã muốn tránh xa ba thước, còn Diệp Thiếu Lễ thì phong thái ôn tồn nho nhã, rất dễ đánh lừa người khác

Tạ Hối không đáp nhận xét về văn phòng: " Uống gì?"

Diệp Thiếu Lễ bắt chéo chân, nhìn Tạ Hối đi tới tủ rượu: "Tôi không có thói quen sáng sớm uống rượu."

Tạ Hối mặc kệ, tự rót cho mình một ly: "Sao c** nh* lên được đây?"

Khi rượu vừa rót đến nửa ly, Tạ Hối đột ngột dừng tay, liếc nhìn Diệp Thiếu Lễ... Hôm nay anh tự lái xe đến công ty, nhưng vừa nãy lại không thấy Trình Tăng đâu.

"Cạch" một tiếng, anh đặt mạnh chai rượu xuống.

Diệp Thiếu Lễ nhướng mày: "Gì đấy? Tính trở mặt à? Tôi không phải cậu ruột của cậu sao?"

Tạ Hối giãn nhẹ chân mày: "Ai biết được, tôi với c** nh* đâu có giống nhau, biết đâu Cậu là con nuôi."

Diệp Thiếu Lễ bật cười: "Sao cậu không nói cậu bị trao nhầm từ nhỏ đi. Tôi với chị tôi giống nhau như hai giọt nước, đến cậu thì... lệch hẳn ra."

Tạ Hối nhấp một ngụm rượu, thấy Diệp Thiếu Lễ ngồi yên ổn ở đó thì đoán Trình Tăng chắc lại lẩn đi đâu mất. Mỗi lần gặp nhau, hai người kia như kẻ địch , mấy năm nay Trình Tăng phát sợ, gặp là như thấy ma, trốn được là trốn.

Tạ Hối ngồi xuống đối diện Diệp Thiếu Lễ: "Về bao giờ, sao không báo trước?"

Diệp Thiếu Lễ: "Về được mấy hôm rồi. Thấy cậu ôm mỹ nhân trong lòng, sống sung sướng quá nên không nỡ làm phiền."

Tạ Hối lười biếng liếc mắt nhìn sang.

Diệp Thiếu Lễ thu lại nụ cười trêu chọc, cúi đầu phủi bụi trên quần: "Gan cũng to thật, người nhà họ Tạ sắp xếp cho mà cậu cũng dám giữ bên người."

Tạ Hối nhún vai, chẳng để tâm: "c** nh* không phải mới biết tôi gan to mà."

Diệp Thiếu Lễ cau mày, nhìn anh đầy ẩn ý: "Thế nào, coi trọng rồi sao?"

Sợ anh ta lại đi tìm Giang Bạch gây chuyện, Tạ Hối nhấp một ngụm rượu, buông lửng: "Cũng thấy thú vị, nên tạm thời giữ lại thôi."

Tạ Hối không muốn nói nhiều về Giang Bạch. Cậu ruột này tuy hơn anh vài tuổi, nhưng làm việc tàn nhẫn hơn. Anh không muốn Diệp Thiếu Lễ chú ý Giang Bạch: "Lần này c** nh* về có tin tức của Tiểu Bùi không?"

"Không có." Diệp Thiếu Lễ đáp, "Tìm bao nhiêu năm rồi, thằng bé có khi chết lâu rồi."

Tạ Hối cụp mắt xuống: "Còn sống thì phải thấy người, chết thì phải thấy xác. Chưa tìm thấy xác thì tức là còn sống."

Diệp Thiếu Lễ thở dài: "Mười tám năm rồi, giờ có tìm được thì cũng chỉ còn bộ xương. Cậu nghĩ cậu còn nhận ra được nó là em cậu chắc?"

"Tôi nhận ra được." Tạ Hối ngửa đầu uống cạn ly rượu, ly thủy tinh nặng nề đặt xuống bàn, giọng dứt khoát

Bao năm qua, từ nước ngoài đến trong nước, Tạ Hối gần như đã tìm hết các trại trẻ mồ côi và trung tâm cứu trợ. Hễ nghe ở đâu có đứa trẻ cỡ tuổi đó là anh lại không ngại đường xa đến tận nơi xem có phải em mình không. Ban đầu đến sàn đấu xem Phổ Mạn thượng đài cũng vì nghe nói ở đó có trẻ con tầm tuổi đó bị huấn luyện, anh từng hy vọng trong số đó sẽ có em trai mình

- đứa trẻ bị đánh tráo khi còn chưa đầy tháng.

Chuyện này lần nào nhắc đến cũng khiến bầu không khí trở nên như vậy, Diệp Thiếu Lễ cũng lười khuyên thêm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!