Chương 19: Chú già

Giang Bạch chọn ngày Tạ Hối tâm trạng tốt để nhắc chuyện khai giảng, nhưng cậu vẫn nhận ra Tạ Hối chẳng mấy vui vẻ, may mắn thay anh cũng không phản đối.

Hôm trước ngày khai giảng, Giang Bạch lại bị Tạ Hối đưa tới công ty.

Tận đến lần thứ ba đến đây, Giang Bạch mới hiểu ra lý do Tạ Hối cứ kéo cậu theo

- tám phần là để thị uy với nhà họ Tạ. Dù gì thì Giang Bạch cũng là người nhà họ sắp đặt, giờ lại bị Tạ Hối thuần phục đến ngoan ngoãn thế này.

Nhưng điều khiến Giang Bạch xấu hổ hơn cả là, ngay trước khi vào thang máy, cậu lại đụng trúng cái người "may mắn" từng được chứng kiến trực tiếp chuyện xấu hổ lần trước trong thang máy.

Gặp lần đầu còn lạ lẫm, lần thứ hai thì chỉ muốn chui vào khe cửa thang máy mà trốn. Giang Bạch thật sự không biết làm sao để đối diện.

Người kia lại cười vui vẻ, chủ động lên tiếng: "Lần trước quên giới thiệu, tôi là anh cả của Tạ Hối, tên là Tạ Văn Châu. Cậu là Giang Bạch, phải không?"

Tạ Hối liền kéo Giang Bạch ra phía sau, giọng không đến mức cộc lốc nhưng cũng chẳng hề dễ chịu: "Nói xong chưa?"

Giang Bạch cũng chẳng muốn tán gẫu với một người khiến mình ngại đến đỏ mặt, lập tức đẩy Tạ Hối vào thang máy rồi quay lại bấm nút đóng cửa.

Cửa vừa khép lại, Tạ Hối khẽ tặc lưỡi: "Anh ta có khi nào để ý em rồi không?"

Giang Bạch cạn lời. Bệnh nặng thế này thật sự không nên đi khám tâm thần sao?

Thấy cậu không đáp, Tạ Hối liếc nhìn: "Em sao không nói gì?"

Giang Bạch phải kiềm chế lắm mới không chửi thề, hít một hơi thật sâu: "Anh làm ơn bình thường chút được không?"

Tạ Hối nheo mắt lại, nghiêm túc hỏi: "Vậy em thấy tôi đẹp trai hơn, hay anh ta đẹp trai hơn?"

Giang Bạch: "... Anh có thể bớt trẻ con lại không?"

"Ý em là anh ta không trẻ con?" Tạ Hối bắt đầu nắn nắn tay cậu: "Mới chưa khai giảng mà mắt em đã nhìn người ta rồi, thế nếu để em ra ngoài thật, em còn nhớ đến tôi không?"

Giang Bạch liếc sang anh, trong lòng nghĩ: từ cái ngày nói sẽ cho cậu đi học, Tạ Hối đã phát bệnh thật rồi.

Giang Bạch liếc nhìn Tạ Hối – từ lúc cậu nói muốn nhập học là người này như muốn gây sự, nhưng chưa có dịp. Giờ cuối cùng cũng bắt được cơ hội để trút giận.

Cửa thang máy vừa mở, Tạ Hối giơ tay chắn không cho Giang Bạch bước ra. Cửa đóng lại, Giang Bạch nhíu mày hỏi:

"Bây giờ anh định nuốt lời mà lại ngại mở miệng, nên mới kiếm cớ gây sự với tôi à? Chuyện Tạ Văn Châu nói, tôi đã không đáp lại rồi. Nếu muốn gây chuyện thì đi tìm anh ta đi?"

Tạ Hối bật cười lạnh: "Em còn nhớ cả tên anh ta cơ đấy."

Giang Bạch: "......" Tôi đúng là rảnh thật đấy. Tự nhiên nhớ tên nam chính làm gì cơ chứ?

Tạ Hối hôm nay bực bội đến lạ, nguyên cả buổi sáng mặt cứ hậm hực. Mà Giang Bạch vốn không phải kiểu giỏi dỗ dành, huống hồ cơn giận của anh giận kiểu điên khùng. Sợ bị "chó điên" cắn, cậu tốt nhất nên tránh xa, cả sáng Giang Bạch đều không lại gần.

Trình Tăng có vài lần bước vào, nhận thấy không khí là lạ. Nhưng nhìn Tạ Hối không giống kiểu tức giận bình thường, cậu ta cũng không hiểu chuyện gì, chỉ đành lắc đầu, lặng lẽ ra ngoài...

Gần trưa, điện thoại của Giang Bạch kêu một tiếng, âm thanh không lớn nhưng cũng đủ để Tạ Hối nghe thấy.

Hôm qua Hình Lạc gửi cho cậu một bức ảnh – một chuỗi hạt bồ đề đã được khai quang. Biết được Giang Bạch hai lần lên núi đều là để cầu bình an, Hình Lạc đã nhờ sư phụ của mình khai quang giúp rồi mới tặng. Ban đầu Hình Lạc nói đợi nhập học sẽ đưa, nhưng tiện cùng sư huynh xuốn núi mua đồ, cậu muốn đưa luôn cho Giang Bạch.

Giang Bạch nhìn Tạ Hối vẫn còn đang giận dỗi, do dự một lát – thay vì cứ bị anh ta nhìn chằm chằm đến phiền chết, chi bằng ra ngoài một lúc: "Tôi có chút việc, ra ngoài đây."

Chờ cả sáng cũng không thấy Giang Bạch đến dỗ mình, giờ vừa mở miệng đã đòi ra ngoài, Tạ Hối bực mình hỏi: "Đi đâu?"

"Bạn tôi đưa đồ đến cho tôi." Giang Bạch thuận miệng hỏi thêm một câu: "Anh muốn đi cùng không?"

Với Tạ Hối – người suốt buổi sáng không nhận được lời làm lành – thì câu hỏi ấy chẳng khác nào đang cầu hòa, cũng có thể coi là mềm mỏng nhận sai. Tạ Hối đứng dậy, chỉnh lại quần áo: "Trưa rồi, tiện thể mời bạn em ăn cơm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!