Giang Bạch tỉnh lại thì trời đã tối hẳn, đầu vẫn còn hơi choáng, sống mũi cũng nhức nhức. Nhìn cửa sổ sát sàn một lúc, cậu mới nhận ra mình còn trong văn phòng Tạ Hối... Giờ này đã muộn như vậy rồi.
Cửa phòng nghỉ không đóng, khẽ vọng vào: "Anh ơi, anh dâu vẫn chưa tỉnh à? Anh cho anh ấy uống bao nhiêu vậy, ngủ cả một ngày rồi còn gì."
Tạ Hối bước vào thì Giang Bạch đã mở mắt, nhưng vì đèn chưa bật nên Tạ Hối không nhận ra cậu đã tỉnh. Anh đi tới ngồi xuống mép giường, vừa định đưa tay chạm vào mặt cậu thì bị đôi mắt ánh lên dưới ánh sáng lờ mờ làm giật mình: "... Em tỉnh rồi à?"
Giang Bạch không nhớ rõ chuyện sau khi uống rượu, cậu hỏi Tạ Hối: "Anh đánh tôi à?"
Tạ Hối: "... Gì cơ?"
Giang Bạch hít mũi, cảm giác nhức nhối khó chịu, sờ mũi: "Chỗ này đau."
Tạ Hối bật đèn đầu giường, cúi xuống nhìn kỹ. Lúc Giang Bạch đập về phía góc bàn, tay anh đã kịp đỡ một chút, không để cậu đập thẳng vào cạnh. Bây giờ chỉ hơi đỏ, không trầy da, không bầm tím. Anh nói: "Em ngã đấy, không nhớ à?"
Giang Bạch phản xạ tự nhiên: "Không thể nào." Tôi cẩn thận từng li từng tí, ngay cả trong mơ cũng đâu có bất cẩn vậy.
Từ ngoài cửa, Trình Tăng thò đầu vào: "Anh dâu, thật mà, em thấy luôn, lúc đó ngay cạnh bàn làm việc, suýt chút nữa đập đầu vào bàn."
Giang Bạch lập tức bật dậy, sờ cổ mình: "Có chảy máu không?!"
Phản ứng này không thể nói là giống hệt lúc đó, nhưng cái vẻ hoảng hốt thì chẳng khác là bao. Tạ Hối nhìn cậu: "Sao em sợ chảy máu thế?"
Giang Bạch khựng lại, đầu óc còn lơ mơ vì rượu mới nhớ ra, giờ mình đâu còn lý do gì để sợ chảy máu nữa. Cậu nhìn Tạ Hối một cái, nói: "Không phải ai cũng như anh. Sợ chảy máu thì sao? Có vấn đề gì không?"
Hôm nay thật là họa vô đơn chí, Tạ Hối không muốn chọc thêm: "Được, em nói không sao thì không sao. Đói chưa? Cơm xong rồi, em muốn ăn luôn không?"
Nghe cứ như cơm nấu ở đây vậy, nhưng họ đâu ở nhà.
Thế mà Giang Bạch không ngờ, đúng là cơm được nấu tại đây thật. Tạ Hối dẫn cậu lên thang máy, nhưng thang lại đi lên chứ không phải xuống. Lần trước đến đây, Giang Bạch chưa lên tầng 23 lần nào, đến khi cửa thang máy mở ra cậu mới hiểu thế nào là... vượt ngoài sức tưởng tượng.
So với việc sửa văn phòng thành hầm rượu, chuyện Tạ Hối xây hẳn một nhà ăn nhỏ ngay trên tầng văn phòng còn khiến người ta nghi ngờ cấu trúc não của anh hơn nữa.
Jack bưng món ăn từ bếp đi ra, thấy Giang Bạch thì mặt mày rạng rỡ: "Ăn cơm thôi~ Nghe Trình Tăng nói anh dâu bị thương, em làm canh thịt dê hầm đảng sâm hoàng kỳ bồi bổ cho anh đó ."
Jack thực sự là một đầu bếp giỏi. Từ ngày Giang Bạch tặng anh ta cuốn Tuyển tập món ăn dược thiện, cậu ta bắt đầu nghiêm túc học nhận biết dược liệu và cách sử dụng chúng.
Phổ Mạn bưng chén đũa đi đến trước mặt Giang Bạch, liếc nhìn mặt cậu một cái. Trong số những người ở đây, cô là người bị thương nhiều nhất từ nhỏ, nên khi thấy sống mũi Giang Bạch đỏ lên nhè nhẹ, hiếm khi cô cau mày, rồi lại nhìn sang Tạ Hối như trách móc điều gì đó.
Tạ Hối liếc lại cô một cái: "Sao? Muốn đánh nhau à?"
Phổ Mạn mặt lạnh: "Được."
Giang Bạch ngồi xuống, thở dài: "... Muộn rồi, hay mai đánh?"
Cuối cùng thì cũng chẳng có đánh đấm gì, vừa ăn xong là Tạ Hối đã kéo cậu đi luôn, không cho Phổ Mạn có cơ hội gây sự.
Về đến khu Phong Lâm Hoa Lý, Giang Bạch đứng trong phòng tắm, nhìn chằm chằm sống mũi mình trong gương. Tuy đây là lần đầu tiên cậu bị thương kể từ khi tới đây, nhưng vận hạn nhỏ thì không dứt được. Cậu khẽ sờ sợi ngọc bội trên cổ, thầm quyết định mai lên núi bái Phật.
Vừa ra khỏi phòng tắm thì thấy Tạ Hối cũng vừa cúp máy. Mỗi lần anh ta gọi điện xong là sắc mặt lại khó coi. Giang Bạch nghi ngờ cái điện thoại kia không chừng có dính tí... đen đủi.
So với lúc Tạ Hối nổi điên thì lúc anh ta trầm mặc càng khiến người ta lo hơn. Giang Bạch còn đang phân vân không biết có nên nói mình muốn ra ngoài vào ngày mai không, thì Tạ Hối quay đầu lại nhìn cậu: "Lại đây."
Giang Bạch đi tới, còn chưa kịp đứng vững đã bị anh kéo vào lòng: "Dỗ tôi đi."
Lại nữa?
Giang Bạch giơ tay vỗ nhẹ lưng anh: "Đừng giận nữa."
Tạ Hối cằm tựa l*n đ*nh đầu cậu: "Ừ, còn gì nữa không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!