Chương 17: Giang Bạch say

Giang Bạch cảm thấy dạo gần đây mình sống hơi bị sung sướng quá, đến độ mỗi ngày thức dậy đều muộn hơn hôm trước. Cái tinh thần từng gắn bó với những đêm thức khuya dậy sớm chẳng biết đã bị ném đi xó nào rồi.

Lúc bị Tạ Hối nhét lên xe, đầu óc cậu vẫn còn đang mơ hồ. Xe chạy được một đoạn khá xa, cậu mới chậm chạp hỏi một câu:

"Đi đâu đấy?"

Không biết có phải tối qua lên cơn điên xong cảm thấy đời quá vui hay không, mà sáng nay Tạ Hối dậy sớm với tâm trạng vui vẻ: "Đi làm với tôi."

Giang Bạch thầm nghĩ: Anh mà cũng gọi đấy là đi làm á? Văn phòng bị anh biến thành công viên giải trí còn gì, thiếu điều chưa lắp tàu lượn thôi đấy.

Cậu nghiêng người dựa vào cửa xe, nhắm mắt lại, dù sao hôm nay cũng chẳng có việc gì quan trọng. Mà quan trọng hơn là cậu lười cãi nhau.

Giờ này đã quá khung giờ chấm công, tầng một công ty ít người, nhưng Tạ Hối vừa xuất hiện vẫn thu hút một loạt ánh nhìn.

Giang Bạch theo Tạ Hối vào thang máy lên thẳng tầng 22. Cửa thang máy vừa đóng, Tạ Hối kéo cậu vào lòng, bóp cằm hôn xuống.

Nụ hôn bất ngờ khiến Giang Bạch tỉnh cả ngủ.

Cậu biết ngay con chó điên này mang mình đến chẳng có chuyện tốt lành!

Giang Bạch giãy vài cái, nhưng Tạ Hối giữ chặt eo cậu. Càng giãy, Tạ Hối càng hôn mạnh, đến khi thang máy mở, một tiếng "Ờ..." ngượng ngùng vang lên từ ngoài, Tạ Hối mới thả ra.

Tạ Hối bị quấy rầy, nhíu mày nhìn ra: "Anh làm gì ở đây?"

Tạ Văn Châu cũng không ngờ chứng kiến cảnh này, ngượng ngùng giơ tập tài liệu: "Đến tìm cậu."

Mặt Giang Bạch đỏ bừng đến tận mang tai. Cậu lấy mu bàn tay chà miệng mạnh một cái, trong đầu toàn những câu chửi thề bay loạn xạ.

Tạ Hối chẳng thèm giới thiệu Tạ Văn Châu là ai, đối phương cũng không hỏi Giang Bạch là ai. Tạ Hối giật tài liệu từ tay Tạ Văn Châu, một tay vẫn nắm chặt Giang Bạch đang tức giận.

Tạ Văn Châu do dự, cuối cùng vẫn đi theo vào văn phòng Tạ Hối.

Tạ Hối đặt Giang Bạch vào ghế trước bàn làm việc: "Tự chơi đi."

Tạ Hối không biết xấu hổ, nhưng Giang Bạch thì khác. Nhìn Tạ Văn Châu vào văn phòng theo, cậu lạnh mặt nói: "Tôi ra ngoài được không?"

Tạ Hối chỉ vào chiếc ghế cậu đang ngồi, rồi chỉ vào phòng nghỉ bên trong lần trước cậu ngủ: "Đây, hoặc phòng nghỉ trong kia." Ý là phải ở trong tầm mắt anh, không được đi đâu.

Hai lựa chọn, Giang Bạch chọn phòng nghỉ. Cậu bước vào, định đóng cửa thì nghe Tạ Hối: "Để cửa mở, để tôi thấy em."

Giang Bạch: "..." Đồ thần kinh. Tôi mà muốn trốn thì nhảy lầu chắc? Đây là tầng 22 đấy!

Cậu không đóng cửa, nhưng cũng chẳng thèm làm theo lời Tạ Hối. Giang Bạch xoay người đi sâu vào phòng nghỉ, ngồi sát mép giường, gần như ép lưng vào đầu giường. Được thôi, không cho anh thấy đấy!

Tạ Văn Châu từ đầu đến cuối đều coi như không thấy Giang Bạch tồn tại. Một câu thừa cũng chẳng buồn hỏi. Điều đó khiến Giang Bạch cảm thấy dễ thở hơn đôi chút.

Nghĩ đi nghĩ lại, trên đời này chắc chỉ có Tạ Hối là vừa thiếu EQ vừa có bệnh thần kinh như vậy.

Căn phòng rộng rãi, ngoài tiếng rót rượu của Tạ Hối thì chỉ còn giọng nói trầm ổn của Tạ Văn Châu.

Dù đã vào phòng trong, nhưng cửa vẫn mở. Giang Bạch muốn giả vờ không nghe cũng không được.

"Chân Thạch Mục phế rồi." Tạ Văn Châu nói, "Lần này cậu nặng tay rồi."

"Anh ta vốn không đáng được sống." Tạ Hối nhấc ly rượu đưa về phía Tạ Văn Châu: "Uống không?"

Tạ Văn Châu lắc đầu: "Sáng sớm uống rượu, cậu bình thường chút đi."

Tạ Hối: "Uống hay không liên quan gì đến việc tôi bình thường?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!