Chương 16: "Tạ Hối! Anh bị thiếu đòn hả!"

"Mọi người không nghe thấy cậu ta vừa nãy kêu thảm đến mức nào đâu!"

Trình Tăng từ lúc lên xe tới giờ rõ ràng rất phấn khích, nói không ngừng suốt cả quãng đường. Vừa lái xe vừa thao thao bất tuyệt kể lại hành trình lúc nãy kéo Giang Nông từ dưới lầu lên rồi lại đá ngược xuống dưới: "Trời ơi, kêu y như bị chọc tiết lợn vậy! Em đá cú đó còn chưa dùng hết sức đâu, chỉ làm cho cậu ta giống bị trượt chân thôi."

Giang Bạch cảm thấy, về khoản khoe khoang thì e rằng Tạ Hối cũng chẳng bằng được Trình Tăng.

Cái màn chém gió này đúng là sắp thổi bay cả cái xe lên trời luôn rồi.

Cũng như lúc đến, Phổ Mạn và Jack đi xe riêng, Giang Bạch ngồi cùng xe với Tạ Hối ở hàng ghế sau, suốt quãng đường chỉ nghe thấy mỗi Trình Tăng ở phía trước cứ: "Cầu thang cao tí thôi, lăn tám vòng đau gì chứ? Sao hét to thế?"

Giang Bạch quay mặt ra cửa sổ, trông có vẻ đang thất thần, nhưng nghe thấy câu đó thì lại lên tiếng: "Thế thì chắc là đau thật đấy."

Trình Tăng nghẹn họng, chợt nhớ ra cậu ta cũng từng lăn trên cầu thang đó rồi: "

Nhưng, nhưng cũng đâu đến mức phải gào thảm thiết như vậy, làm em suýt bị ù tai luôn."

Giang Nông kêu thì đúng là hơi thảm, lúc đó Giang Bạch còn đứng ngoài cửa mà cũng thấy chói tai.

Nhưng cậu ta gào như thế cũng không khó hiểu, bởi nếu không làm vậy, ngoài Giang Tuấn ra thì có lẽ những người khác đã đuổi theo giữ Giang Bạch lại.

Câu nói "Sau này em ấy sẽ không bao giờ quay lại nhà họ Giang nữa" của Tạ Hối đủ để Giang Nông lăn một vòng ăn mừng rồi, mà tốt nhất là bị thương nặng chút, sự việc đêm nay có khi sẽ bị cho qua. Biết đâu còn có thể diễn vai đáng thương, khiến Lâm Huệ mủi lòng, đến cả Giang Bách Thành cũng khó mà nói thêm điều gì.

Điện thoại vang lên một tiếng.

Giang Bạch liếc nhìn, là Giang Bách Thành nhắn đến, chủ yếu là xin lỗi, ngoài ra còn nói sẽ xử lý thỏa đáng chuyện của Giang Nông.

"Em có hét to không?"

Giang Bạch khóa màn hình lại, quay sang nhìn Tạ Hối: "Gì cơ?" Hỏi xong, cậu chợt hiểu ra: "Không."

Tạ Hối đoán cũng vậy, chính vì biết cậu luôn nhẫn nhịn mọi chuyện nên anh mới càng tò mò không biết phải bị ép đến mức nào cậu mới lựa chọn phản kháng.

Có lẽ là để phản bác câu "lăn tám vòng thì đau được đến đâu chứ" vừa rồi của Trình Tăng, Giang Bạch lại thêm một câu:

"Lúc lăn xuống thì thật sự không đau lắm, tôi còn tự bò dậy đi viện mà, nhưng ngủ dậy rồi thì mới thấy đau thấu xương."

"Anh tự đi viện á?" Trình Tăng nhìn Giang Bạch qua gương chiếu hậu, đột ngột quát to: "Đệch, nhà họ Giang thật sự đến viện cũng không thèm đưa anh đi hả?"

Giang Bạch bị tiếng hét của anh ta làm giật bắn người: "... Lúc đó nhà không có ai."

Không có ai, chứ đâu phải không còn một người giúp việc nào.

Trình Tăng tức đến nỗi đập mạnh vào vô lăng, giận dữ : "Lúc nãy em nên ở lại, bắt Giang Nông tự bò đi viện mới phải!"

Lời này thì hơi viển vông thật. Dù Giang Bạch không biết một cú đá của Trình Tăng mạnh tới mức nào, nhưng với kiểu Giang Tuấn che chở cho Giang Nông như che vàng che ngọc, có cho Tạ Hối kề dao vào cổ chắc anh ta cũng sẽ đích thân bế em trai đến bệnh viện.

Giang Nông đúng là do Giang Tuấn đưa đi viện. Dù Trình Tăng bảo cú đá đó chưa dùng hết sức, nhưng Giang Nông vốn được nhà họ Giang nâng như nâng trứng, lớn lên chưa từng sứt mẻ tí nào, đừng nói là ngã cầu thang, đến xước da còn hiếm. Hơn nữa lúc lăn xuống cầu thang còn ngất đi, bảo cậu tự đến viện thì đúng là chuyện không thể.

Tại bệnh viện, Giang Tuấn đứng một mình ngoài hành lang gọi điện: "Ba, Tiểu Nông tỉnh rồi, bác sĩ nói cần ở lại theo dõi thêm."

Người đưa Giang Nông vào viện là Giang Tuấn – và chỉ có mình hắn ta. Lâm Huệ vốn định đi cùng nhưng bị Giang Bách Thành ngăn lại.

Trong điện thoại, Giang Bách Thành nói: "Tỉnh rồi thì đưa nó về."

Giang Tuấn chau mày: "Nhưng mà..."

"Nhưng nhị cái gì?" Giang Bách Thành lạnh giọng: "Hôm con đá Du Du xuống lầu, giá như có nửa phần do dự như bây giờ thì đâu có chuyện hôm nay. Giang Tuấn, con động não chút đi."

Nhìn màn hình bị dập máy, đầu óc Giang Tuấn rối như tơ vò — lúc thì vang lên tiếng Giang Nông kêu khóc khi bị lôi lên lầu, lúc thì hiện ra cảnh Giang Nông bị Tạ Hối chất vấn mà cứng họng không nói nổi lời nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!