Chương 15: Trả thù cho Giang Bạch

Lâm Huệ bảo Giang Tuấn đón Giang Bạch, không ngờ lại dẫn cả đám người đến. Ngoài Tạ Hối, Phổ Mạn, Trình Tăng, còn có Jack, dáng vẻ dữ tợn, không nói chẳng ai đoán ra anh là đầu bếp.

Không khí trong phòng khách nhà họ Giang lúc này như rơi xuống tầng mười tám địa ngục, nặng nề đến mức khiến người ta nghẹt thở. Chỉ có mỗi Tạ Hối là ung dung tự tại, ngồi bắt chéo chân như đang trong buổi đàm phán đòi nợ hơn là đi ra mắt nhà vợ.

Lâm Huệ không hiểu sao Giang Tuấn mang đám "thần ôn dịch" này về. Bà liếc mắt nhìn Giang Tuấn, đối phương chỉ nhún vai đáp lại bằng ánh mắt "con cũng hết cách rồi".

Trước khi đi, Tạ Hối đã bảo thẳng rằng chuyến này là để gây chuyện. Giang Bạch cũng chẳng mong anh ta cư xử tử tế gì, dù sao thì... chuyện gây chuyện này cũng là vì cậu mà ra.

"Ba, mẹ, đây là Tạ Hối." Giang Bạch giới thiệu.

Lâm Huệ và Giang Bách Thành lần đầu chính thức gặp mặt Tạ Hối, nhưng thái độ của người này đúng là... khó mà nói nổi.

Giang Bạch khẽ đẩy cái chân đang vắt chéo gác cao của Tạ Hối—cậu biết chân anh lại bị trật rồi, nhưng có cần phải vênh đến mức đó không? "Anh ấy nghe nói mấy hôm trước khiến ba mẹ lo lắng, nên đến thăm cùng con."

Câu này thì nghe cho có thôi. Nhà ai mà con rể lần đầu ra mắt lại dẫn nguyên một đội, khí thế như đến siết nợ thế kia?

Nhưng Giang Bạch đã mở lời như vậy, hai ông bà cũng khó mà làm mất mặt cậu được. Dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang suy nghĩ, ngoài mặt vẫn cười tươi, khách sáo chào đón.

Giang Nông sợ mình bị lãng quên, liền chủ động hỏi han: "Anh Giang Bạch, anh ổn chứ? Mẹ xem đoạn video kia mà lo lắng lắm."

Tạ Hối ở bên Giang Bạch cũng lâu, ít nhiều đã nắm được tính nết của cậu. Sau vẻ ngoài bình đạm đó, con cáo nhỏ này thực ra lại có cái đuôi rất cong, mà cái đuôi ấy chẳng phải lúc nào cũng ngoan ngoãn cụp xuống. Tuy hiếm khi bộc lộ, nhưng để ý kỹ một chút vẫn sẽ thấy, lúc nào thì nó đã bắt đầu vểnh lên rồi.

Ví dụ như... ngay lúc này đây.

Lời là Giang Nông nói, nhưng Giang Bạch lại không đáp.

Giang Bạch nhìn về phía mẹ mình: "Mẹ, con không sao cả, hoàn toàn không bị thương."

Lâm Huệ đã thấy hết rồi, thương tích đều nằm trên người Tạ Hối. Thật ra, khi xem video bà đã biết Giang Bạch không bị gì. Thấy Tạ Hối bảo vệ Giang Bạch như vậy, bà còn thấy khá cảm kích. Nghĩ đến đó, thái độ của bà đối với Tạ Hối cũng bất giác hòa nhã hơn: "Tiểu Tạ, cháu bị thương thế nào rồi?"

"Tôi không sao." Tạ Hối liếc nhìn Giang Bạch, giọng đều đều: "Chuyện lần này nói đi cũng phải nói lại, đúng là do Giang Bạch hơi thiếu suy nghĩ."

Giang Bạch khựng lại, quay sang nhìn Tạ Hối

- Anh lại nói mấy lời rồ dại gì thế? Tai nạn xe đâu phải tôi sắp đặt, liên quan gì đến tôi?

Tạ Hối tiếp tục: "Xảy ra chuyện lớn như vậy mà nó lại không nói với hai bác một câu," anh lười nhác nhướn mí mắt: "Thật chẳng bằng được đứa con trai kia của hai bác."

Chủ đề đột nhiên chuyển sang Giang Nông, khiến Giang Bạch sửng sốt.

Giang Nông đang ngồi cạnh Lâm Huệ cũng ngơ ngác một thoáng.

"Biết rõ Giang Bạch gặp chuyện mà còn cố giấu giếm, sợ hai bác lo lắng à?" Giọng Tạ Hối chuyển sang chế giễu lạnh lùng, chẳng nể mặt ai: "May mà Giang Bạch mệnh lớn, chứ nếu có mệnh hệ gì, e là hai bác chẳng kịp về lo tang, đến khóc cũng khỏi khóc."

Lâm Huệ: "..."

Giang Bách Thành: "..."

Dù Giang Bạch đã chuẩn bị tâm lý trước, nhưng nghe người này lấy mạng mình ra làm trò châm chọc, vẫn không nhịn được lườm anh một cái.

Chỉ là cậu cũng phải thừa nhận, người này tính tình không tốt, nhưng khả năng bắt sóng lại không tệ chút nào. Cậu cứ tưởng hôm nay Tạ Hối đến là nhằm vào Giang Tuấn, ai ngờ vừa mở miệng đã chĩa thẳng vào căn nguyên vấn đề, đánh đúng chỗ hiểm.

Giang Tuấn thì đầu óc dường như chậm một nhịp: "Anh đang rủa ai đấy? Anh mới là người không qua nổi thất đầu ấy!"

Giang Bạch nhìn Giang Tuấn một cái. May quá không phải anh ruột mình, với trí thông minh này thì e IQ còn chưa đủ 30.

Còn Giang Nông thì khôn ngoan hơn nhiều, thấy tình hình không ổn liền lập tức rơm rớm nước mắt: "Không phải đâu... Là em sợ bố mẹ lo lắng nên mới muốn đợi hiểu rõ tình hình rồi mới nói..."

Nước mắt ư? Thứ đó có thể có tác dụng với người khác, nhưng với Tạ Hối thì vô dụng. Nếu là Giang Bạch rơi vài giọt, may ra anh còn mềm lòng chút ít. Đáng tiếc, con cáo nhỏ kia tính tình cứng rắn, loại chiêu trò yếu đuối ấy không bao giờ dùng đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!