Chương 13: Tôi rất thích cái thái độ này của em đấy

Lúc Tạ Hối nói câu đó, Giang Bạch còn đang thắc mắc vì sao anh ta lại chắc chắn đến vậy rằng sẽ không còn bị hạ độc nữa. Mãi đến hôm sau, khi Trình Tăng dẫn người tới, cậu mới hiểu được lý do.

Giang Bạch nhìn người đàn ông cao gần mét chín, cơ bắp cuồn cuộn đến mức gần như muốn xé rách cả lớp áo trên người: "Đây là... người giúp việc mới à?"

Trình Tăng giới thiệu rất tự nhiên: "Cậu ta tên Jack."

Jack lập tức cúi gập người chín mươi độ, giọng rền vang như sấm, lại còn lẫn chút khẩu âm nước ngoài: "Chào anh dâu!"

Jack? Jack the Ripper?

"anh dâu" tên này rõ ràng là bị Trình Tăng nhồi nhét linh tinh vào đầu, chẳng lẽ cũng là người của Tạ Hối?

Đúng lúc Giang Bạch còn đang hoài nghi, Jack đã hăng hái hướng về cầu thang hét lớn một tiếng đầy phấn khích: " Sếp!"

Giang Bạch quay đầu lại, thấy Tạ Hối từ trên lầu bước xuống, im lặng mấy giây... Quả nhiên là người của anh ta.

Tạ Hối điềm nhiên nói với cậu: "Tay nghề nấu ăn của cậu ta không tệ."

Jack nắm tay thành quyền, vỗ mạnh lên ngực mình như đang tuyên thệ: "Anh dâu muốn ăn gì cứ nói với em, không biết thì em học."

Giang Bạch liếc nhìn Jack. Người này nấu ăn ngon hay không cậu chưa rõ, nhưng có một điều cậu chắc chắn

-Tạ Hối đưa hắn đến không phải để nấu nướng, mà là để làm vệ sĩ ở nhà.

Giang Bạch nhìn sang Tạ Hối: "Muốn cử người trông chừng tôi cũng đâu cần phiền phức đến thế."

Cậu hiểu tại sao Tạ Hối lại nghi ngờ mình sau chuyện của dì Trương. Nếu không nhúng tay vào, có lẽ bà ta đã mất mạng dưới tay Tạ Hối. Việc gọi cảnh sát lúc đó chẳng mang lại lợi ích gì cho anh ta, thậm chí còn khiến đầu mối đằng sau hoàn toàn vuột khỏi tay.

Sau khi nói xong câu ấy bằng giọng điệu bình thản, Giang Bạch cũng dứt khoát quay lưng bước lên lầu. Trình Tăng đứng đơ ra mấy giây rồi mới hỏi: "Anh, có phải anh dâu hiểu lầm gì không?"

Jack bĩu môi, vẻ mặt đầy ủy khuất: "Anh dâu không thích em sao?"

Trình Tăng lập tức giơ tay chỉ vào mặt Jack: "Cậu đừng có mà khóc đấy! Khóc nữa tôi đổi người ngay lập tức!"

Jack ấm ức ngậm miệng, cố nhịn lại: "Anh quát em làm gì..."

Trình Tăng vò đầu: "Tôi thực sự chịu cậu hết nổi rồi. Có thể đừng suốt ngày bù lu bù loa không? Cậu biết vì sao sếp không mang cậu theo không? Chính vì cậu đánh nhau còn vừa đánh vừa khóc đấy!"

Tạ Hối vừa lê cái chân còn chưa hồi phục hẳn xuống lầu, Giang Bạch liền tránh mặt đi lên. Vốn đã bực bội, nghe bọn họ ầm ĩ không dứt, Tạ Hối càng mất kiên nhẫn: "Tất cả im miệng lại cho tôi!"

Anh vừa định lên lầu thì thấy Giang Bạch ôm mấy cuốn sách quay trở xuống.

Cậu đưa sách cho Jack: "Những món trong này, cậu làm được không?"

Jack, người khi nãy còn đang sắp khóc, lật xem cuốn "Dược thiện" mà Giang Bạch đưa, ánh mắt sáng rực, đầy tự tin: "Em học được!"

Giang Bạch gật đầu: " Cảm ơn , Vậy làm phiền cậu rồi."

Câu "cảm ơn" khiến Jack suýt khóc: "Không phiền chút nào đâu, anh dâu, hôm nay chúng ta ăn món gì?"

Giang Bạch khựng lại, vừa ngẩn ra. Chẳng phải đây là giọng nước ngoài à? Sao nghe như... có pha khẩu âm?

Giang Bạch nói thẳng: "Súp gà ác hầm đương quy, táo đỏ, Bổ khí huyết."

Có thể những món khác Jack không biết, nhưng món này thì có nghe qua: "Cái này là cho phụ nữ uống mà đúng không?"

Giang Bạch đáp nhàn nhạt: "Ai bảo đàn ông thì không được uống? Nhất là mấy người hay nổi nóng, lại nhỏ nhen tính toán. Phải bồi bổ nhiều vào."

Trình Tăng ngồi cạnh liếc nhanh về phía Tạ Hối, rồi lặng lẽ rời mắt đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!