Nửa tiếng sau, Trình Tăng dừng xe trước quán nước cạnh cổng trường, vội vã bước xuống, vẫy tay qua cửa kính với Giang Bạch: "Anh dâu!" chẳng có chút nào ra dáng trợ lý Trình chững chạc như mọi khi.
Vừa bước ra khỏi quán, Giang Bạch đã bị Trình Tăng chặn lại kiểm tra từ trên xuống dưới:
"Anh dâu không sao chứ? Sao điện thoại tắt máy thế? Còn camera giám sát ở nhà cũng bị ngắt luôn là sao? Tự dưng chạy đến đây làm gì? Anh có biết anh trai em sợ chết khiếp không? Tụi em còn tưởng anh bị bắt cóc—"
Cửa kính phía sau hạ xuống, Tạ Hối lạnh lùng liếc Trình Tăng đang thao thao bất tuyệt: "Lên xe."
Trình Tăng như một con husky bị mắng, mới giây trước còn vẫy đuôi nhắng nhít, giây sau đã cụp tai xụ mặt. Cậu ta nuốt mấy lời còn dang dở, "Dạ" một tiếng rồi quay người mở cửa xe cho Giang Bạch:
"Anh dâu lên xe trước đi ạ."
Giang Bạch cúi người liếc Tạ Hối, sắc mặt anh trông còn tệ hơn cả tối qua, do dự một lúc rồi cậu mới ngồi vào. Tuy không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng nghe Trình Tăng gào thét thế kia, cũng đoán được tám chín phần.
Ngồi vào trong xe, Giang Bạch lên tiếng giải thích: "Tối qua mất điện, điện thoại tôi hết pin. Sáng ra ngoài tôi chưa kịp sạc thì tắt nguồn." Cậu quay sang nhìn Tạ Hối, "Anh đi tìm tôi à?"
Thật mẹ nó quá ảo!
Cả đời Tạ Hối chưa từng thấy chuyện nào phi lý thế này
- tưởng người ta bị bắt cóc, suýt chút nữa hất tung cả nhà họ Tạ lên, hóa ra em ấy vì... mất điện, điện thoại hết pin!
Mất điện thì không biết đi sạc à?!
Máu nóng dồn lên não, Tạ Hối chẳng buồn mở miệng nữa.
Trình Tăng tiếp lời: "Phải đó, anh em tưởng anh xảy ra chuyện, chạy thẳng tới nhà họ Tạ đòi người luôn, ngay cả cái tên Thạch Mục kia cũng..."
Tạ Hối đá mạnh vào lưng ghế trước: "Cậu nói lắm thế?"
Trình Tăng ngoái đầu lại: "Ơ nhưng mà anh, lúc nãy anh đá cái tên kia cũng dùng chân phải đúng không? Chân phải anh không cần nữa hả?"
"Im miệng"
Tạ Hối giơ tay vòng qua ghế đánh "bốp" vào đầu cậu ta: "Còn nói thêm câu nào nữa thì lăn xuống xe cho tôi!"
Khoang xe vốn chật, mà động tác của Tạ Hối lại chẳng nhẹ tay gì, Giang Bạch ngồi bên cạnh cảm giác Tạ Hối chỉ cần vung tay hơi lệch là cùi chỏ đập thẳng vào mặt cậu.
Giang Bạch nhìn Tạ Hối đang xả giận lên Trình Tăng. Trước đây chỉ cần nghe điện thoại từ người nhà họ Tạ thôi anh cũng đã phát điên, hôm nay vì cậu mà đích thân đến tận nhà họ gây chuyện, e rằng không chỉ cãi cọ bình thường.
Nghe Trình Tăng nói như vậy, chắc là đã động tay rồi?
Giang Bạch nhìn xuống tay bị thương của Tạ Hối, băng gạc dính máu, nhưng rõ ràng không phải máu của Tạ Hối.
Trình Tăng vừa lái xe, vừa quay đầu nhìn Giang Bạch, nháy mắt ra hiệu liên tục, mím môi, lẩm bẩm: "Anh dâu hỏi thử anh tôi xem~"
Giang Bạch liếc cậu ta: "Hỏi gì nữa, chẳng phải cậu nói hết rồi à?"
Trình Tăng tự tát mình. Miệng thối, nói hết rồi, thì còn để hai người nói gì nữa?
Quả thật không còn gì để nói thêm. Huống hồ, theo như Giang Bạch nghĩ thì lúc Tạ Hối tức giận, tốt nhất là đừng nói gì cả. Nếu không, người chịu trận chắc chắn là cậu.
Về nhà, Tạ Hối liếc bếp bừa bộn: "Trộm đột nhập à?"
Giang Bạch có chút ngượng ngùng: "Tối qua trước khi mất điện, tôi tự tìm đồ ăn."
Chuyện tối qua xảy ra quá bất ngờ. Sau khi Tạ Hối bỏ đi, Giang Bạch mới nhận ra mình còn chưa ăn tối.
Cậu nhìn quanh nhà bếp, thầm nghĩ: chỗ này thì đâu có bừa? Lúc dì Trương rời đi đã trông như vầy rồi, có khác gì đâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!