Cả đêm Tạ Hối không về, Giang Bạch cũng chẳng buồn nghĩ nhiều, tùy tiện ăn gì đó rồi đi ngủ.
Suốt cả đêm ấy, Tạ Hối không nhận được lấy một cuộc gọi.
Đến trưa Tạ Hối quay sang hỏi Trình Tăng: " Giang Bạch nhắn tin cho cậu không?"
Trình Tăng lắc đầu, còn lẩm bẩm than phiền: "Tối qua anh đi mà chẳng buồn liếc người ta lấy một cái, chắc đến cả em cũng bị anh liên lụy rồi đấy."
Tạ Hối trừng mắt : "Sao hả? Mới vài ngày đã muốn làm phản rồi hả? Đừng quên mình là người của ai?"
Trình Tăng lẩm bẩm nhỏ giọng " Cũng tại anh hết đó..."
"Cút." Tạ Hối tức giận. *Con cáo nhỏ này kiên nhẫn thật. Anh không về cả đêm thế mà không gọi lấy một cuộc điện thoại, là có ý gì đây, Muốn một mình độc chiếm căn nhà của tôi à?*
Tạ Hối bật camera giám sát trong nhà xem Giang Bạch làm gì, nhưng chỉ thấy màn hình đen kịt. Anh gõ máy tính, xác nhận không hỏng, rồi tua lại đoạn ghi hình trước đó. Khi tua đến thời điểm tối qua, ngay sau lúc anh rời đi chưa bao lâu thì màn hình đột nhiên tắt.
Sắc mặt Tạ Hối trầm xuống: "Trình Tăng, bảo Phổ Mạn qua đó xem thử."
Trình Tăng cũng đang nhìn màn hình thấy vậy cũng lập tức lấy điện thoại gọi Phổ Mạn, không dám chậm trễ một giây nào.
Hệ thống giám sát này từ khi lắp đặt đến giờ chưa từng bị ngắt. Vậy mà lại trùng hợp đứt vào đúng thời điểm dì Trương bị bắt đi. Trình Tăng cảm thấy lúc này áp suất xung quanh Tạ Hối còn thấp hơn cả tối hôm qua nữa.
Trình Tăng có dự cảm chẳng lành, dạo gần đây họ chưa từng gặp chuyện tốt lành gì. Nếu Tạ Hối không cứu hai lần, có lẽ Giang Bạch đã chết rồi. Nhưng tối qua, anh trai đi ra ngoài cả đêm, lỡ có chuyện gì xảy ra...
Khi Trình Tăng gọi Phổ Mạn, Tạ Hối cũng gọi Giang Bạch, nhưng điện thoại cậu tắt máy.
Tạ Hối ném mạnh điện thoại xuống bàn, gầm khẽ một tiếng: "Khốn kiếp!"
Trình Tăng lập tức nghĩ đến tình huống tệ nhất: "Anh... nếu lỡ như anh dâu thật sự bị người ta bắt đi thì sao?"
Sắc mặt Tạ Hối giờ đây đã chẳng còn lời nào có thể miêu tả được. Niềm hy vọng duy nhất lúc này đặt cả vào phía Phổ Mạn. Nếu Giang Bạch ở nhà thì không sao, nếu không...
Phổ Mạn ở khu gần đó, mười phút sau gọi lại.
Tạ Hối nghe máy: "Em ấy đâu?"
"Không có," Giọng Phổ Mạn vang lên giữa những tiếng bước chân vội vã, dường như cô đang lục soát từng căn phòng. "Nhà bếp hơi bừa bộn."
Tạ Hối không nói gì, sắc mặt anh trầm xuống.
Trình Tăng đứng bên cạnh sốt ruột đến mức không chịu nổi nữa: "Anh! Nói gì đi chứ!"
Tạ Hối cuối cùng cũng lên tiếng, vừa nói với Phổ Mạn trong điện thoại, cũng vừa là nói với Trình Tăng: "Đưa người đến nhà họ Tạ."
Tạ Hối cùng đám người xông vào nhà Tạ gây ồn ào lớn, chủ yếu là vì Phổ Mạn đang kéo một người trên tay. Người đó toàn thân đầy máu, thậm chí không thể phân biệt được là sống hay chết.
Thạch Mẫn từ lầu chạy xuống, nhìn thấy người bê bết máu kia liền hét toáng lên một tiếng kinh hãi: "Tiểu Hối, con làm cái gì vậy?!"
Tạ Hối, chống gậy đen vì chân bong gân, liếc bà ta như nhìn thứ bẩn thỉu, rồi xoay người ngồi xuống ghế sô pha:" Gọi Tạ Hồng Kỳ ra, bà không đủ tư cách nói chuyện với tôi."
Hôm nay là sinh nhật của ông cụ Tạ, nhà chú hai đến sớm. Ngoài Tạ Thượng Uy, còn có cô con gái, lúc này cũng từ trên lầu lao xuống, vừa nhìn thấy cảnh tượng liền sợ đến mức ngã ngồi ngay bậc thang.
Đám con cháu trong nhà họ Tạ không ai là không sợ Tạ Hối, huống hồ bây giờ trong phòng khách còn có một người đang nằm bất động giữa vũng máu.
Tạ Hồng Kỳ nghe thấy tiếng động xuống lầu , nhíu mày: " Con đến đây làm gì?"
Tạ Hối đưa mắt nhìn ông ta, giơ gậy chỉ vào người đầy máu kia, lạnh nhạt nói: "Mang quà cho ông."
Thạch Mẫn không dám nhìn, đến khi Tạ Hối lật người kia lại, bà ta mới từ hét kinh hoàng chuyển sang gào khóc thảm thiết:" A—Tiểu Mục!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!