Người ra vào bệnh viện tấp nập, Giang Bạch ôm cánh tay trầy xước nặng, cố gắng né tránh dòng người xung quanh. Bất ngờ, một cậu bé tuột tay mẹ lao tới, va mạnh vào cậu. Cánh tay Giang Bạch nhói đau, xấp giấy tờ trên tay rơi lả tả xuống sàn.
Mẹ cậu bé vội vàng xin lỗi, cúi xuống nhặt giấy tờ: "Xin lỗi, thật sự xin lỗi."
Giang Bạch nhẹ giọng: "Không sao."
Bà mẹ trả lại giấy tờ đã nhặt, lẩm bẩm trách mắng rồi đuổi theo cậu bé.
Giang Bạch ngoảnh lại, thấy cậu bé bị kéo lại và bị mẹ đánh nhẹ hai cái, khóe môi cậu khẽ nhếch lên.
Mồ côi từ nhỏ, cậu chưa từng biết cảm giác bị mẹ mắng hay đánh là thế nào.
Dù các cô ở cô nhi viện đôi khi cũng quát tháo, nhưng cậu hiểu đó không giống tình cảm của một người mẹ.
Cậu nhìn xấp giấy xét nghiệm trong tay, mọi chỉ số đều bình thường. Ngoài những vết bầm tím và trầy xước do bị Giang Tuấn đẩy ngã cầu thang, cơ thể cậu hoàn toàn khỏe mạnh.
Cậu liếc lên đầu tờ giấy — Tên: Giang Bạch. Tuổi: 21.
Cậu không biết đây có phải may mắn không.
Một người hai mươi sáu tuổi, nghèo, không phải nói là vô cùng nghèo, bệnh tật triền miên, vừa sắp chạm đến thành công thì ngã chết. Giờ đây, cậu trẻ lại, sở hữu cơ thể khỏe mạnh, thậm chí vừa được bồi thường một khoản tiền lớn vì bị đẩy ngã xuống cầu thang.
Nhưng nếu nói ông trời ưu ái, sao lại đẩy cậu vào một hố lửa khác?
Nếu cậu đoán không nhầm, thân phận hiện tại của cậu là nhân vật pháo hôi nhà họ Giang — đứa con thất lạc nhiều năm, vừa được tìm về đã bị con nuôi Giang Nông hãm hại, cuối cùng chết oan uổng.
Giang Bạch thở dài... Đau đầu thật.
Rời bệnh viện, Giang Bạch bước đi vô định trên phố. Tháng Tám nóng như thiêu, như thể chỉ cần giây tiếp theo là có thể làm người ta tan chảy.
Trước khi "tan chảy", cậu vẫy một chiếc taxi. Luồng khí mát lạnh trong xe bao lấy cậu, như con cá hấp hối được thả về nước.
Giang Bạch nghĩ, thôi kệ, trước đây bệnh tật, nghèo khó cậu vẫn sống được. Giờ không lý nào lại không sống nổi.
Trong nhà họ Giang.
Phòng khách vang lên tiếng thút thít của Giang Nông.
Lâm Huệ vừa an ủi Giang Nông vừa quát Giang Tuấn: "Cầu thang cao như vậy, ngã xuống thì làm sao? Nó là em trai con, sao con nỡ đối xử thế? Con mau đi đón người về đây cho mẹ"
Giang Tuấn chứng kiến Giang Bạch lăn xuống cầu thang, lòng cũng hoảng sợ. Nhưng nghe mẹ trách, Giang Tuấn bướng bỉnh hất tay, ngồi sang một bên: "Ai muốn đón thì đi, con không đi."
Lâm Huệ: "Con..."
Giang Nông cúi đầu, nức nở: "Mẹ, là lỗi của con. Nếu không vì con, mọi chuyện đã không thế này."
Lâm Huệ không có mặt lúc đó. Khi về, bà Ngô kể rằng Giang Bạch lăn từ cầu thang xuống rồi tự đi bệnh viện.
Người bình thường sao ngã được như vậy? Sau khi gặng hỏi, bà Ngô mới nói là Giang Tuấn đẩy cậu.
Giang Bạch lặng lẽ bước vào nhà.
Cậu đứng ở cửa, nghe cuộc đối thoại như xem một vở kịch.
Bà Ngô đi ngang qua, thấy cậu thì giật mình: "Giang Bạch thiếu gia, cậu về rồi?"
Sắc mặt Giang Bạch nhợt nhạt. Ngã từ cầu thang cao như vậy mà không bị chấn động não đã là may mắn.
Nghe bà Ngô, Lâm Huệ vội chạy tới: "Du Du, con ổn chứ? Bị thương ở đâu, nói mẹ nghe."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!