Chương 9: (Vô Đề)

Từ phòng thử đồ bước ra, Diệp An lại bảo cô nhân viên gói mấy chiếc váy khác phù hợp với Hạ Dĩ Hoan.

"Sau này khi đến đón tôi thì cứ mặc mấy bộ này đi nhé." Diệp An nói, ngước mắt quan sát cô, giọng nói đầy vẻ thích thú, "Cô vẫn là như thế này thì xinh đẹp hơn nhiều."

"Vâng." Hạ Dĩ Hoan ừ một tiếng gật đầu, "Nghe theo Diệp tổng."

Diệp An vui vẻ: "Đi thôi."

"Diệp tổng, đây là quần áo cô Hạ vừa thay ra." Cô nhân viên thấy vậy nhanh chóng đuổi theo, đưa chiếc túi trong tay tới, "Tôi cũng đã gói ghém xong rồi..."

"Vứt đi." Diệp An cau mày, không đợi Hạ Dĩ Hoan nói thêm, đã mở miệng thay cô đưa ra quyết định.

Nàng dường như thật sự rất ghét dáng vẻ Hạ Dĩ Hoan mặc quần áo bình thường.

Hạ Dĩ Hoan nghe vậy khẽ nhếch lông mày. Cô không quá khắt khe về quần áo, chỉ cần phù hợp là được. Tuy nói trước đây quả thực hay mặc váy hơn, nhưng cũng không phải chưa từng mặc đồ thoải mái. Cô tự thấy mình cũng đâu đến nỗi nào, vậy mà đến chỗ Diệp An lại bị nàng ấy ghét bỏ đến thế.

"Không cần đâu." Hạ Dĩ Hoan nói, "Cảm ơn."

"À, vâng." Cô nhân viên gật đầu, nhiệt tình tiễn hai người rời đi, "Chúc Diệp tổng, Hạ tiểu thư thượng lộ bình an, hoan nghênh lần sau quay lại!"

Nói xong, hai người cứ thế dần dần đi xa trong tầm mắt của cô ấy, một đỏ một trắng, cao quý và tao nhã, mỗi người một vẻ đẹp riêng.

Bất ngờ thay, lại thật xứng đôi.

"..."

Mua quà cho Lưu Nguyệt xong, hai người quay trở lại xe. Nhà Lưu Nguyệt không quá xa trung tâm thành phố, xe chạy thêm khoảng mười mấy phút là đến nơi.

Những năm qua, việc kinh doanh của nhà họ Lưu ngày càng phát đạt, biệt thự cũng càng ngày càng rộng rãi. Mẹ Lưu là một người có tâm hồn lãng mạn, rất thích kiến trúc cổ điển kiểu Châu Âu. Bố Lưu vì chiều lòng vợ, trực tiếp chi ra một khoản tiền khổng lồ thuê người về cải tạo lại toàn bộ biệt thự từ trong ra ngoài.

Ngay cả sân vườn cũng được xây dựng theo sở thích của mẹ Lưu, với bụi cây, tượng điêu khắc, đình nghỉ mát, suối phun. Dưới chân là con đường rải sỏi, xung quanh còn có những kiến trúc phức tạp, ngay cả những chi tiết nhỏ cũng rất tinh tế, trụ điện, bồn hoa... trang trí có thể thấy khắp nơi.

Xe dừng lại trên một bãi cỏ xanh mướt. Diệp An chỉnh trang lại váy, chậm rãi bước xuống xe.

Nơi đây cách biệt thự một khoảng khá xa, nhưng dù vậy, tiếng cười nói từ xa vọng lại vẫn có thể nghe rõ ràng.

"Nguyệt Nguyệt hôm nay xem ra chơi tới bến rồi." Diệp An cười cười. Lúc này trời đã dần tối hẳn, đèn đóm khắp nơi dần sáng lên, những dải đèn liên tiếp kéo dài về phía trước, phản chiếu trên mặt nước, khiến cảnh vật xung quanh trở nên ảo diệu lạ thường.

Hai người bước lên cầu, men theo hướng ánh sáng mà tiến về phía trước. Hạ Dĩ Hoan khẽ nghiêng đầu, dùng ánh mắt còn lại đánh giá người bên cạnh.

Qua mấy ngày chung sống, Hạ Dĩ Hoan dần dần có cái nhìn mới về Diệp An, bao gồm khẩu vị, sở thích và tính cách của nàng ấy.

Diệp An khác biệt hoàn toàn với tất cả những người mà cô từng tiếp xúc. Nàng rất đẹp, một vẻ đẹp không tầm thường, trương dương và kiêu ngạo, nhiệt tình nhưng lại xa cách, giống như một đóa hồng có gai mọc bên bờ vực. Bất cứ ai cũng có thể thưởng thức, nhưng không phải ai cũng có tư cách tiếp cận.

Hai người hoàn toàn trái ngược có lẽ không thể trở thành bạn, nhưng với tư cách là đối thủ ngày xưa, Hạ Dĩ Hoan lại từ tận đáy lòng ngưỡng mộ một người như vậy.

Nghĩ đến số phận của nàng ấy sau này, Hạ Dĩ Hoan khó tránh khỏi cảm thấy có chút tiếc nuối.

Đang miên man suy nghĩ, một cơn gió nhẹ thổi qua, đột nhiên có một chiếc lá khẽ rơi vào đầu Diệp An, nhưng nàng vẫn ngẩng đầu đi về phía trước, dường như không hề phát hiện điều gì bất thường.

Hạ Dĩ Hoan không mở miệng nhắc nhở, chủ động đưa tay lên giúp nàng phủi nhẹ chiếc lá rụng trên đầu.

Trong giây tiếp theo, Diệp An đột nhiên quay đầu lại khẽ kêu lên một tiếng: "À."

Hạ Dĩ Hoan khựng lại: "Sao vậy ạ?"

Diệp An nhíu mày, quay lại liếc nhìn: "Quên không cầm quà cho Nguyệt Nguyệt rồi."

"Không sao đâu." Hạ Dĩ Hoan khẽ lắc đầu, "Tôi đi lấy cho, Diệp tổng cứ đi trước đi ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!